Diệp Húc đột nhiên chú ý, nếu từ xa nhìn lại thì Chư Phật Thập Phương thế giới sẽ trông giống như một tòa sen lặng yên nở rộ, nên hắn không thể nào không ngừng tán thưởng.
Trong ba nghìn thế giới, các thế giới đều không giống nhau, trong Chư Phật Thập Phương thế giới có nhiều thế giới thực sự đặc biệt, nhìn đóa hoa sen này khiến cho người ta cảm thấy thích thú và vui vẻ trong lòng.
Dao Trì thiên thuyền từ trên không của thập phương thế giới bay sát trung tâm Tu Di Sa Bà thế giới, cách hàng rào thế giới mà nhìn vào trong thế giới này.
Chỉ thấy Tu Di thần sơn thật lớn không thể tưởng tượng được. Tòa thần sơn này tọa lạc ở ngay trung tâm thế giới, có nhiều tinh cầu thật lớn, bao gồm thái dương, bao gồm tinh đẩu, bao gồm ngân hà, tất cả đều xoay tròn chung quanh tòa thần sơn này.
Cái tòa thần sơn này thực là quá to lớn, một tòa thần sơn này gần như lớn tương đương một cái thế giới.
Ở phiến thế giới này nơi nơi tràn ngập phật quang, chiếu sáng toàn bộ tòa thần sơn, chiếu sáng toàn bộ thế giới.
Viễn cổ chư phật ở trong này hóa đạo, Phật tổ và nhiều phật đà ngồi xuống, trong cái thời khắc thiên địa đại biến đã không chịu hướng thiên thỏa hiệp cũng không chịu lặng lẽ chết già, đã chọn cách hóa đi một thân đạo hạnh đem tất cả bản thân mình hóa thành một mảnh thiên địa.
Trên Tu Di sơn có nhiều đền miếu, phật tháp, điện thờ. Thậm chí còn có từng tôn, từng tôn Kim Phật đã tọa hóa trên cao không bên trong phật quang, từ trên trán phóng ra từng đóa từng đóa xá lợi ánh xạ ra những đạo quả phật đà, có chỗ thì giống như thiên quốc, có chỗ thì giống như Niết Bàn.
Trong mơ hồ Diệp Húc nghe được đủ loại phật âm, tựa hồ như những phật đà đó vẫn đang tồn tại, vẫn đang ngồi trên đỉnh núi Tu Di mà hoằng dương phật pháp, phổ độ chúng sinh.
Những kim thân của những cổ phật này sợ rằng chỉ cần một khối kim thân là có thể luyện thành cấm bảo, chẳng qua là phật quang ở tất cả xung quanh Tu Di thấn sơn rộng lớn khiến cho tất cả bất cứ người nào nhìn thấy đều phải lùi bước.
Chỉ sợ rằng ngay cà Vu Hoàng tiến vào Tu Di thần sơn thì cũng bị phật quang hóa đi.
Những viễn cổ phật này bảo tồn kim thân của mình, giống như chỉ là đang ngủ say, đợi đến khi thiên hạ một lần nữa phát sinh đại biến cố sẽ cho mình từ trong giấc ngủ say mà sống trở lại.
Tuy nhiên ở trong những biển lớn vô biên ở dưới chân, Tu Di sơn còn có nhiều đại lục, đại châu trên đó có nhân loại, có yêu tộc cùng nhau sinh sống trong đó.
Thậm chí Diệp Húc còn cảm giác được, trong phiến thế giới này còn tồn tại vài vị rất giỏi, hơn phân nửa đã thành tựu Vu Hoàng, được phiến thế giới này thừa nhận, được thiên đạo tán thành rất là cường đại.
“ Bát công đức thủy …”
Diệp Húc đột nhiên càm thấy có một cỗ hơi thở rất quen thuộc, từ trong trung ương thế giới Sa Bà truyền lại, cỗ hơi thở này đến từ trong biển lớn, tương tự như hơi thở Công Đức Liên Hoa trì của tầng thứ hai trong ngọc lầu của hắn,tuy cũng có vài phần không giống.
“Biển lớn này tên là Thất Nội hải, nước biển ở trong biển này là Bát Công Đức thủy trong truyền thuyết, những ma, thần phạm vào tội ác ngập trời dính vào Bát Công Đức thủy này cũng sẽ rửa sạch đi một thân tội nghiệt, hóa thành phật đà. Cũng không ai nghĩ đến là cho đến nay Bát Công Đức thủy vẫn không khô cạn.”