Ánh mắt Cửu vĩ bạch hồ dừng lại trên đám người Diệp Húc, Diệp Húc cùng Phượng Yên Nhu chỉ cảm thấy phía sau lưng như có hai con dao đang hung hăng đâm đến, con bạch hồ này có được pháp lực của Vu Hoàng, hơn nữa nó đã luyện chế thân thể của mình, đem thân thể của mình rèn luyện thành thân thể Vu Hoàng.
Thực lực của nó cường mạnh vô cùng, chỉ là thua kém Vu Hoàng một chút, đây là bởi vì sinh linh do ý chí bất tử hình thành không có cách nào lĩnh ngộ cảnh giới Vu Hoàng, có điều cho dù là vậy, thì cũng không phải là thứ mà đám người Diệp Húc có thể chống lại!
Có thân thể chịu đựng được pháp lực của nó, khiến nó trở nên vô cùng nguy hiểm, còn nguy hiểm hơn cả Phách Hạ lão tổ và Đại Thương huyền điểu!
Thân thể của Phách Hạ lão tổ trước tiên bị huỷ trong tay Nghệ Hoàng, sau này luyện chế lại một bộ, lại bị huỷ ở trong tay tổ sư khai phá của Chu Thiên Tinh Cung, vì thế thực lực của nó không hoàn toàn ở vào trạng thái toàn thịnh, còn móng vuốt của Đại Thương huyền điểu thì bị Thiên đế lột bỏ, lại còn trong lúc thủ hộ Đế Tuệ đi qua Vu Hoàng nhân kiếp bị vô số cấm bảo đánh thành mảnh vỡ.
Mặc dù tu vi của bọn chúng đều mạnh mẽ hơn so với Cửu vĩ bạch hồ, nhưng bọn chúng lại không hoàn chỉnh, còn con bạch hồ này lại là ý chí bất tử hoàn chỉnh!
Hơn nữa, chỗ nguy hiểm nhất của ý chí bất tử chính là bọn chúng bất tử bất diệt, trên lý luận có thể nói là trường sinh bất lão, cho dù là huỷ diệt bọn chúng, thì bọn chúng cũng có thể phục sinh dễ dàng, trừ khi có được năng lực và thủ pháp có thể phá huỷ ý chí này, thì mới có thể đem bọn chúng tiêu diệt hoàn toàn!
Diệp Húc quay đầu lại nhìn, chỉ thấy phía trên bầu trời một màu trắng tuyết, bên trong màu trắng xoá đó, đột nhiên hai con mắt hẹp dài từ từ mở ra, hoá thành hai con mắt dài đến cả mấy chục dặm, giống như một vầng trăng khuyết, lại phảng phất như ánh mắt tình nhân, mê hoặc lòng người.
“Đi!”
Diệp Húc không nói lời nào, lập tức cuốn theo mọi người xông thẳng vào bên trong bảo khố.
Vừa rồi đám người Diệp Húc giết chết rất nhiều cường nhân trông giữ bảo khố, giống như chém dưa thái rau, dễ như bẻ cành khô, chỉ trong không đến mấy giây đã đem tất cả bọn chúng giết hết không còn một ai, nhưng khi con Cửu vĩ bạch hồ này xuất hiện, Diệp Húc liền biết là không hay, chỉ cần hơi bất cẩn, bọn họ đều có khả năng sẽ chôn thân ở nơi này!
Bên trong bảo khố, trước mặt bọn họ đột ngột xuất hiện một khoảng thời không kì dị, giống như cấu tạo ngược của bảo tháp, tầng này nối tiếp tầng kia, đâm sâu vào lòng đất.
Vô số những tiên trân dị bảo, linh thuý bảo sơn gọi không ra tên, rực rỡ muôn màu xuất hiện trước mắt bọn bọn. Từng kiện Nhân Hoàng chi bảo giống như đang trôi lơ lửng giữa không trung lục địa, rộng lớn trăm dặm, tản mát ra từng luồng hắc khí rung động.
Của cải trong tầng thứ nhất của bảo khố đã vượt xa cả một thánh địa, thể hiện ra khí phách không giống người thường của đế quốc hoàng gia!
Ầm!
Chín cái đuôi của bạch hồ đột ngột vung lên, từ phía sau chen chúc thoát ra, gào thét tiến đến, bám theo tung tích của đám người Diệp Húc xông vào cửa chính bảo khố, hướng phía đám người Diệp Húc hung tợn quét tới!
Luồng pháp lực vô biên, lực lượng mênh mông đó, khiến cho Diệp Húc trong nháy mắt cảm thấy được nguy cơ tử vong đến gần!