“Cướp sạch Thánh…Ung hoàng triều?”
Già La Minh Tôn và Hao Thiên Khuyển nghe thấy lời này, lập tức quên hết những lo lắng ban đầu, hưng phấn đến phát run lên.
“Cướp sạch của cải của một hoàng triều, loại việc này, đại tôn ta từ trước đến nghĩ cũng chưa nghĩ qua, nhiều lắm cũng chỉ là xem làm thế nào có thể cướp sạch một thánh địa mà thôi, nhưng cũng chưa có năng lực hành động. Không ngờ rằng, đến nay giấc mộng này cuối cùng cũng thực hiện được rồi, hơn nữa còn là lớn hơn gấp vô số lần!”
Già La Minh Tôn khanh khách cười quái dị: “Ba tên Vu Hoàng kia vẫn đang tìm kiếm tung tích của chúng ta, lại không hề ngờ rằng chúng ta đã sắp đánh tới nơi rồi, đem của cái hàng vạn năm nay của Thánh Ung hoàng triều vơ vét trống không! Ba lão già này nếu như sau khi quay lại, phát hiện bảo tàng mà bọn chúng vất vả khổ sở sưu tập đều không còn rồi, chắc chắn sẽ hộc máu, thậm chí nói không chừng sẽ tức mà chết!”
“Một hoàng triều thống nhất thế giới lâu đến tám vạn năm, bên trong bảo khố không biết sẽ có bao nhiêu của cải đây?”
Hao Thiên Khuyển hai mắt sáng lên, giơ móng muốt ra đếm, nói: “Bên trong nhất định sẽ có thỏ con đầy khắp núi đồi, ăn không hết thịt thỏ, gặm không hết xương cốt, chắc chắn có không biết bao nhiêu là xương cốt Vu Hoàng, nói không chừng còn có xương của Thánh Hoàng, xương của Thánh Hoàng nhất định phải ăn đầu!”
“Không tiền đồ!”
Già La Minh Tôn trừng mắt nó một cái, khẽ cười nói: “Thỏ thì tất nhiên không thể nào có, có điều ở đó nói không chừng sẽ có vài cục xương của Vu Hoàng. Đương nhiên, xương bổn đại tôn không tranh của ngươi, ngươi thích ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.”
“Đi mau, đi mau! Đem Thánh Ung hoàng triều cướp hết thôi!” Hao Thiên Khuyển mặt mày hớn hở, dẫn đầu bay về phía trước.
Diệp Húc lắc đầu bật cười, không nhanh không chậm hướng hoàng vực của Thánh Ung hoàng triều tiến đến.
Bốn phía toà hoàng vực này có tất cả trăm đường long mạch, giống như cự long phục địa, trùng điệp chập trùng, nơi đây tổng cộng phong ấn tất cả một trăm đầu Thuần Dương linh mạch bậc chín, khoảng không phía trên hoàng vực, ý chí sùng bái của linh khí và sinh linh Huyền U thế giới đối với hoàng chiều ngưng tụ thành ý chí bất tử của hoàng triều, một con cửu vĩ bạch hồ.
Ý chí bất tử, tinh thần vĩnh tồn.
Đây chính là khắc hoạ tốt nhất cho ý chí bất tử.
Hơi thở con cửu vĩ bạch hồ này tản mát ra có thể sánh ngang với Vu Hoàng, có điều Diệp Húc so sánh với ý chí bất tử mà mình từng thấy qua, ví như Phách Hạ lão tổ, Đại Thương huyền điêu, thì con cửu vĩ bạch hồ này vẫn là kém hơn một bậc, hơn nữa không linh động bằng Phách Hạ lão tổ và Đại Thương huyền điêu.
Muốn đến nơi đây là bởi vì Thánh Ung hoàng triều từng chứng kiến qua tám vạn năm lịch sử, không lâu đời như Đại Thương Đại Hạ, hơn nữa quốc vận của Thánh Ung hoàng triều cũng không hưng thịch được như Đại Thương Đại Hạ.
Mà so sánh giữa Phách Hạ lão tổ và Đại Thương huyền điêu, thì Phách Hạ lão tổ lại kém hơn một bậc, đây là bởi vì Đại Hạ hoàng triều không hưng thịnh bằng Đại Thương hoàng triều.
Diệp húc từng nghiên cứu qua ý chí bất tử Hải Đông Thanh của Đại Kim quốc nên đối với ý chí bất tử cũng có chút hiểu biết. Tuy rằng loại loại sinh linh đặc biệt này được xưng bất tử, nhưng lại không hề là thực sự bất tử, chỉ cần tu vi đủ mạnh, hoàn toàn có thể xoá nhoà ý chí hình thành trên thân thể chúng, tiêu diệt chúng!