Bàn Tiên Nhi, người phụ nữ này dã tâm bừng bừng. . . Vừa rồi nhìn thấy ba đại phân thân Ung Hoàng, Chiến hoàng và Pháp hoàng gặp nạn, từ đầu đến cuối đều không chịu giao ra Đại Ung Kim Thuyền và quyền kiểm soát Vạn Long Bảo Ấn, trơ mắt nhìn Ung Hoàng, Chiến hoàng và Pháp hoàng phân thân bị Diệp Húc đánh tan tành.
Ba đại Vu Hoàng phân thân này tuy rằng không mạnh mẽ như nhất cấm phân thân, nhưng mà có được pháp lực Nhân Hoàng đỉnh phong. Nếu nàng giao ra quyền kiểm soát Vạn Long Bảo ấn và Đại Ung Kim Thuyền, thì để đối phó với ba đại cường nhân cấp Thánh chủ đó, Diệp Húc phải giải quyết bọn họ chỉ sợ khó lại càng thêm khó.
Bàn Tiên Nhi có gan coi thường mệnh lệnh của Ung Hoàng, phải nói đích xác là bản thân mình có cái gì đó để dựa vào, thậm chí tự nhận là đã có ý định chống lại Ung Hoàng từ trước.
Diệp Húc cũng không khỏi tò mò, cười nói: “ Ngươi tin tưởng vào cái gì ta thực sự không biết, nếu chỉ là chiếc Kim Thuyền cấp cấm bảo bán thành phẩm này, và ngươi vừa rồi vây khốn Thiên thuyền cấm bảo kia, hai kiện bảo vật này mà nói, đích xác không thể tin tưởng được, như vậy, ngươi tin tưởng nhất định là Thiên thuyền vừa rồi ngươi thu về kia.”
Bàn Tiên Nhi miệng cười như hoa, da thịt nàng trắng như tuyết, nàng và Phượng Yên Nhu giống nhau làm cho người ta cảm giác kinh ngạc, gật đầu nói: “ Ngươi đoán không sai, đích thực là thiên thuyền kia. Nếu ngươi biết lai lịch thiên thuyền, liền biết vì sao bổn cung biết đến thực lực và tu vi của ngươi, vẫn nắm chắc có thể thuyết phục ngươi, thu ngươi làm nô. “
Nàng xinh đẹp khá tự nhiên đứng đó, một con thuyền đồng thau đột nhiên hiện ra sau lưng nàng, nhiều mảnh vỡ thiên thuyền trong tay văn võ đại thần Thánh Ung hoàng triều không tự chủ được bay lên, đều dung nhập trong thiên thuyền, khiến chiếc thiên thuyền tan hoang càng thêm hoàn chỉnh.
Nó có ngàn buồm ngàn lầu, khí thế uy nghiêm, nhìn thì nhỏ bé, nhưng trên thực tế lại cực kỳ khổng lồ, sau khi tế lên hoàn toàn, có thể so với một tòa đại lục nhẹ nhàng. Tuy rằng thân tàu vẫn không hoàn chỉnh, nhưng uy năng chiếc thiên thuyền này, so với trước mạnh mẽ gấp mấy lần, mơ hồ tràn ngập hơi thở ra siêu việt cấm bảo.
Phía sau Bàn Tiên Nhi, chiếc thiên thuyền này như thể là dừng lại ở trong khe hẹp có vẻ như không cùng một thế giới, hư thật không chừng dường như bất cứ lúc nào cũng có khả năng phá vỡ hàng rào thế giới, xuyên qua đến những thời gian và không gian khác mà đi.
“ Chiếc thiên thuyền này, chẳng lẽ không phải là vật ở trong nhân gian, cho nên ngươi có thể dám tự mình cùng ta quyết chiến? “ Diệp Húc lộ ra sắc suy tư, dò hỏi.
Bàn Tiên Nhi mỉm cười, phong tình vạn chủng hé miệng cười nói: “ Đối phó với ngươi, còn không cần dùng đến chiếc thiên thuyền này. Ngươi ra phía ngoài nhìn thì biết vì sao bổn cung nắm chắc tin tưởng. “
Diệp Húc tâm niệm vi động, đi ra khỏi cung vàng điện ngọc, bước lên boong tàu Kim Thuyền, Phượng Yên Nhu, Già La minh tôn cùng với Hao Thiên Khuyển vội vàng đi theo sau. Cả bọn nhìn ra bốn phía, lập tức nghẹn họng nhìn trân trối. Chỉ thấy bọn họ chẳng biết đã rời khỏi đất cũ từ lúc nào, đi vào một nơi kỳ dị thời không, nơi này hùng sơn tuấn lĩnh, ráng màu phiên phi, phía dưới là hàng tỉ sông rộng, lại có thành trì rộng lớn ngàn dặm, không biết bao nhiêu người và vu sĩ sinh sống vui vẻ ở trong đó.