Trên Kim Thuyền, nhiều văn võ quần thần của Thánh Ung hoàng triều vừa sợ vừa giận, Diệp Húc trực tiếp bóp vỡ Bàn Sơn điện hạ, bóp đi bóp lại, tu vi của Bàn Sơn điện hạ đã tổn hao nhiều, từ tu vi Nhân Hoàng của y đã rớt xuống đại vu Tam Bất Diệt cảnh.
Trong chớp mắt, Diệp Húc đã bóp vỡ Bàn Sơn điện hạ hai mươi lần. Loại chuyện này đối với Thánh Ung hoàng triều mà nói quả thực là vô cùng nhục nhã, không thể tha thứ.
“Tiểu tử, cho dù ngươi chết trăm ngàn lần cũng không quá đáng!”
Văn võ quần thần Thánh Ung hoàng triều đều đã xuất toàn thân tu vi, hợp lực thúc dục Kim Thuyền. Nhân Hoàng nhiều như thế, sức mạnh khổng lồ như thế, đem uy năng chiếc Đại Ung Kim Thuyền lớn này, phát huy toàn bộ.
Chiếc Kim Thuyền này chính là cấm bảo bán thành phẩm, uy năng tuy rằng so sánh thì kém cấm bảo, nhưng nếu phát huy toàn bộ hết uy năng Kim Thuyền, đủ để sánh ngang một kích toàn lực của Thánh chủ.
Vô số cấm vân tràn ngập khắp thuyền, trận vân trong Kim điện giống như đại dương mênh mông, trong nháy mắt liền bao phủ đám người Diệp Húc, Phượng Yên Nhu và Già La Minh Tôn.
Hô!
Bên trong vô số cấm vân, đột nhiên xuất hiện một cây cành gỗ xanh, trong cành từng đạo cấm vân ráng xanh tràn ngập, từng vầng thái dương giống như những viên ngọc sáng làm đẹp cho những cấm vân ráng xanh kia, giống như những chiếc dù tán lớn mở ra, lập tức triệt tiêu hết cấm vân Kim Thuyền.
Kiến Mộc thần trượng cũng là cấm bảo bán thành phẩm, so với Thánh Ung Kim Thuyền cũng không hơn kém là mấy, nhưng tu vi Diệp Húc vượt xa Bàn Sơn điện hạ, vượt xa văn võ quần thần Thánh Ung hoàng triều. Tất cả những Nhân Hoàng này tập chung vào cùng một chỗ, cũng không thâm hậu bằng tu vi của hắn.
Kế hoach hắn thúc dục thần trượng này, cấm vân tạo thành bảo hồn giới, sẽ làm phân tán Kim Thuyền bảo hồn giới, lập tức áp chế uy năng của Kim Thuyền, thậm chí ngay cả tu vi của mọi người ở đây cũng đều bị khắc chế.
Diệp Húc một tay bung dù, ngăn cản nhiều Nhân Hoàng công kích, một tay tiếp tục bình tĩnh bóp vỡ Bàn Sơn điện hạ,
“ Đồ khốn khiếp! Ngươi có biết trong tay ngươi là ai không? “
Một gã Nhân Hoàng vừa sợ vừa giận, gào lên: “ Đây là Lục thái tử của Ung Hoàng, ngươi dám đối đãi với ngài như vậy, thế giới Vu Hoang các ngươi đều bởi vì hành động của ngươi mà gặp phải họa diệt tộc! “
“ Không sai! Ung Hoàng bệ hạ nhất thống Huyền U thế giới, dưới trướng vô số cường nhân, thậm chí ngay cả Vu Hoàng cũng nghe theo bệ hạ điều khiển, ngươi chỉ là một tiểu bối, dám liều lĩnh đối đãi với điện hạ như vậy, ngươi nhất định phải chết, thế giới Vu Hoang các ngươi tất cả mọi người chết chắc rồi! “
Diệp Húc bịt tai không thèm nghe tiếp tục chà đạp Bàn Sơn điện hạ. Bàn Tiên Nhi ánh mắt chớp động, vẫn ngồi cao ở trên Kim điện mỉm cười, với phong thái điềm tĩnh tự tin, cười nói: “ Chư vị không cần kinh hoảng, có Bổn cung ở đây, Bàn Sơn sẽ không có việc gì. Hắn tính tình linh hoạt tùy tiện, lần này được giáo huấn, chắc chắn sẽ phải điềm đạm rất nhiều, với hắn mà nói đó là một chuyện tốt. “
“ Nhị tỷ, ngươi... “ Bàn Sơn điện hạ vừa mới ngưng tụ ra hình thể, nghe nói như thế sắc mặt kịch biến, lập tức lại bị Diệp Húc bóp vỡ.