Cẩm Tú Sơn Xuyên Đồ liên kết cùng địa khí của thế giới Vu Hoang, từng cọng cây ngọn cỏ của thế giới Vu Hoang đều có thể chiếu đến đồ bình, từng cái hiện ra, rõ ràng vô cùng. Thậm chí bên trong bức bản đồ còn chứa rất nhiều di tích, chiến trường Thượng Cổ, mộ huyệt Vu Hoàng, cùng với vô số châu báu các loại.
Có thể nói, bức bản đồ này mặc dù không có chút uy năng nào, nhưng lại là một món đồ quý mà không thể tính lượng được, so với giá trị của cấm bảo, thánh bảo cũng cao hơn.
Vì thế Diệp Húc mới nói: “Có tấm bản đồ này trong tay, ta có được thiên hạ!”
Lời nói như vậy cũng không có chút nào khoe khoang quá lời, có được tấm vẽ này, chỉ cần tư chất không quá kém, thống trị thế giới Vu Hoang chính là chuyện sớm hay muộn thôi.
Diệp Húc ngay cả chức vị Tông Chủ Ma Tông Hoàng tuyền này cũng không có hứng thú, huống chi là trở thành chủ Vu Hoang?
Hắn tính khí nhanh nhẹn, cũng không có ý định xưng bá Vu Hoang, mà trong lòng Ứng Tông Đạo cũng không màng danh lợi cao xa, cũng không có ý định thành lập một Hoàng Triều, bởi vậy món bảo vật này tuy vô cùng quý trọng nhưng hai người đều không thể nào để trong lòng.
Nếu như đổi lại một người có đầy rẫy dã tâm, tác dụng của Cẩm Tú Sơn Xuyên Đồ, sợ rằng mới có thể phát huy được mức độ lớn nhất được!
Ứng Tông Đạo chỉ về mọi phía, ở bên trên Cẩm Tú Xuyên Sơn Đồ chính là một chiếc lâu thuyền, chiếc lâu thuyền này Diệp Húc một mực không chú ý tới, dường như trong lúc đó đột nhiên xuất hiện trong thế giới Vu Hoang.
Hình dáng lâu thuyền nhìn không rõ, giống vẫn đang nhanh chóng di chuyển vào bên trong động, lúc thì xuất hiện, lúc thì từ bên trên Cẩm Tú Xuyên Sơn Đồ biến mất, dường như trong không gian vị trí của chiếc lâu thuyền này vô cùng không ổn định. Bất cứ lúc nào có thể dời khỏi thế giới Vu Hoang, đi ngao du thế giới khác.
Phương hướng của chỗ nó ở, tên là Thái Khư, cũng là di tích Thượng Cổ nổi danh, mặc dù không nguy hiểm đáng sợ bằng Thiên Khư, Ân Khư và Thiên Phần, nhưng cũng không phải là vùng đất lành, bên trong nguy hiểm trùng trùng điệp điệp.
“Cấu tạo của chiếc lâu thuyền này, cùng với cột buồm của ta, dường như là đồng nguyên sinh ra.”
Trong lòng Diệp Húc khẽ lay động, tế lên ngọc lâu, trong lầu một cây cột buồm bay ra hứng theo chiều gió bay phất phới.
Lai lịch của chiếc cột buồm này có thể tìm đến hắn, vào lúc Mã Đạp Hồ Vu Hồn giới cùng Giao Đạo Nhân gặp nhau, Giao Đạo Nhân đưa cho hắn một chiếc cánh, là vu bảo có tên Thiên Vũ Chi Dực, về sau Diệp Húc tìm được một bộ kiện khác, lúc đó mới tạo thành một cây cột buồm.
Dựa vào tầm mắt hiểu biết trước mắt của hắn, sớm đã biết cây cột buồm này là một món đồ nhỏ cấm trên chiếc thuyền lớn.
Bộ phận hợp thành không có bao nhiêu uy năng.
Cái cây cột buồm này tốc độ cực nhanh, Diệp Húc đã từng không biết bao nhiêu lần mượn dùng tốc độ cao của cột buồm chạy tìm đường sống. Chỉ có điều từ lúc tu vi hắn tiến nhanh, về sau lại có được Hư Không ấn và Trường Không Ấn bên trong của Chư Tiên Thần Vương Công Đức ấn, tốc độ của hắn liền vượt xa cột buồm, đạt đến cực hạn mà thế giới Vu Hoang có thể thừa nhận, vì thế mới đem cột buồm vào gác xó.