Tòa Vạn Kiếp Thiên lâu này thật sự không phải là bản thể cấm bảo, mà là do vị Thánh chủ Vạn Kiếp môn tế lên Vạn Kiếp Thiên lâu, thúc giục cấm bảo uy, từ cách hàng triệu dẫm đánh tới nơi đây!
Uy năng món cấm bảo này không phải là nhỏ, mỗi một tầng lầu là một loại lôi đình, lôi quang trút xuống hóa thành trận vân, quả thực tương đương với Vu Hoàng độ kiếp.
Đế Tuệ làm như không thấy mà tiếp tục chuyên chú hấp thu tiên linh khí để củng cố cảnh giới Vu Hoàng. Hắn mới trở thành Vu Hoàng, cảnh giới còn bất ổn, chỉ có hấp thu đám tiên linh khí đó mới củng cố được cảnh giới tu vi, trở thành kẻ có thể thay trời đổi đất hô mưa gọi gió được.
Nếu không hấp thu đám tiên linh khí đó, hắn chỉ có được coi là một Vu Hoàng cấp thấp nhất, hùng mạnh như Thánh chủ nhưng cũng có hạn, có thể xác của Vu Hoàng nhưng không có pháp lực mạnh mẽ vô biên của Vu Hoàng.
Vu Hoàng được thiên đạo tán thành sẽ có tiên linh khí đánh xuống từ Thiên giới. Chỉ có tiên linh khí mới có thể nhanh chóng điền đầy tu vi trống không khi trở thành Vu Hoàng kia.
Nếu không dùng linh khí khác đến thêm vào tu vi, e là phải mất cả trăm năm mới tu được tu vi của Vu Hoàng.
“Chỉ là đám Thánh chủ của cái thế giới hạ đẳng mà cũng dám khiêu khích chủ công, đúng là không biết chữ chết viết thế nào mà!” Một gã cường giả Thiên giới có cấp bậc Thánh chủ đột nhiên đứng dậy, tế lên cấm bảo bán thành phẩm mà gã tự luyện chế ra đánh tới Vạn Kiếp Thiên lâu. Thân hình gã rung lên dữ dội, gã hét lên một tiếng, lảo đảo lui ra sau, nhưng cũng thành công đánh nát được trận vân của Vạn Kiếp Thiên lâu.
“Quy Thiên Thư, Tịch Thiên Tình, hai người các ngươi lập tức men theo dấu vết cấm bảo để lại, tìm cho ra thánh địa nào dám to gan làm loạn rồi giết thánh chủ bọn chúng, thay chủ công lập uy!”
Gã cường giả Thiên giới có tu vi cao nhất lạnh lùng nói: “Hiện giờ chủ công đã trở thành Vu Hoàng, thế giới Vu Hoang này đã không còn ai là đối thủ của chủ công nữa, chúng ta cũng không cần phải che che giấu giấu như trước nữa! Giết! Giết cho ta! Khiến cho đám man di Vu Hoang này biết cái gì mới là chính thống!”
Quy Thiên Thư và một vị cường giả Thiên giới khác lĩnh mệnh, sát khí tỏa ra, cười ha ha nói: “Đám man di của thế giới hạ đẳng này luôn tự đánh giá mình quá cao, tự xưng Thánh chủ ngạo mạn khinh người. Giờ nên đại khai sát giới, chinh phục hết đám man di đó, làm cho bọn chúng biết cao thủ chân chính là như thế nào!”
Hai người này đang định đi tìm rồi đánh chết môn chủ Vạn Kiếp môn, đột nhiên lại có một món cấm bảo hoành không bay tới. Lần này đánh tới không phải là Vạn Kiếp Thiên lâu mà là một món cấm bảo kỳ lạ trông như kim linh, mới vừa đến trên không trung Nam Hải Dương Châu liền hóa thành một chiếc chuông lớn, coong một tiếng vang lên, khiến cho thân thể một ít cường giả Thiên giới cấp bậc Nhân Hoàng sơ kỳ, Nhân Hoàng trung kỳ nổ tung ầm ầm, máu thịt văng tung tóe.