Tinh Đế và Ma Hoàng, một trái một phải đứng cách hắn không xa, vây hắn lại ở giữa.
Sắc mặt Diệp Húc khẽ biến, đột nhiên hắn cười nói: “Hai vị, tốc độ của ta thiên hạ vô song, nếu như ta muốn đi thì e là thế gian này không ai có thể giữ ta được. Điểm ấy chắc các vị cũng biết rõ chứ nhỉ?”
“Diệp Thiếu Bảo, quả thực tốc độ của ngươi ở trong thế giới Vu Hoang có thể coi là thứ nhất, thậm chí có thể tránh thoát được một kích của Thánh Hoàng, nhưng lại không phải là vô song.”
Tinh Đế thản nhiên nói: “Ngân Hà Trụ Quang của Thạch mỗ không hề chậm hơn tốc độ của ngươi chút nào. Thạch mỗ có thể chạy ra khỏi Thiên Phần, chẳng lẽ Ứng Tông Đạo không nói với ngươi điều này?”
“Không sai. Tiểu tử kia, tốc độ của ngươi quả thật rất nhanh, nhưng không hề là vô song. Khi mới trở thành Vu Hoàng, bản hoàng đã bị tên Giám Thiên Sứ - Vu Hoàng lâu đời kia đuổi giết. Giám Thiên Sứ chẳng thể làm gì được bản hoàng, như vậy có thể thấy được tốc độ của bản hoàng nhanh như nào.”
Ma Hoàng cũng nhàn nhạt nói: “Nếu ngươi cũng mọc ra một ngàn cái chân, lại cộng thêm ấn pháp kỳ lạ kia thì bản hoàng không thể đuổi theo ngươi được. Nhưng tiếc là ngươi không phải là hoàng tộc Ma La.”
Diệp Húc rùng mình, hắn biết tốc độ của Tinh Đế và Ma Hoàng quả thật cực kỳ nhanh. Vừa rồi hắn gắp lửa bỏ tay người, dẫn bàn tay tinh quang của Thánh Hoàng nhắm vào Tinh Đế và Ma Hoàng, nhưng hai người này lại không bị nó bắt lấy, hiển nhiên tốc độ của bọn họ không hề chậm hơn Diệp Húc chút nào.
Cùng tốc độ, lại thêm tu vi và thực lực Diệp Húc thâm hậu, có thể thấy Diệp Húc tuyệt đối không thể trốn thoát khỏi sự truy sát của hai người này.
“Tinh Đế kia, bản hoàng thừa nhận ngươi có năng lực tiêu diệt được phân thân này của bản hoàng, nhưng bản hoàng cũng có thể đánh cho tu vi thực lực ngươi giảm xuống.”
Ma Hoàng khẽ mỉm cười rồi hạ giọng: “Thay vì lưỡng bại câu thương, chi bằng chúng ta đọ sức trên người tên tiểu tử này. Nếu hắn chết trong tay ngươi thì bản hoàng nhận thua. Nếu chết ở trong tay bản hoàng, ha ha, bản hoàng cũng không muốn gì cả, chỉ sợ tâm cảnh của ngươi tự động tan rã, cả cuộc đời này cũng không có hy vọng trở thành Vu Hoàng.”
Tinh Đế yên lặng gật đầu, y bị Diệp Húc liên tục phá vỡ tâm cảnh tu vi thiên địa động ta bất động, thiên địa diệt ta bất diệt hai lần. Nếu lần này Diệp Húc chết trong tay Ma Hoàng thì chính là lần thứ ba tâm cảnh bị phá, quá tam ba bận, chỉ sợ đời này kiếp này y không thể nào khiến cho tâm cảnh mình viên mãn được nữa.
Tâm cảnh bị phá thì bảo vệ tu vi ngày trước là vô vọng, càng đừng nói tới vấn đỉnh Vu Hoàng.
Diệp Húc cả giận nói: “Hai vị này, hai người đánh cuộc trên người ta như thế, chẳng lẽ nghĩ Diệp mỗ tu vi thực lực đều không bằng các ngươi, để mặc các ngươi làm thịt sao?”
“Không sai.” Ma Hoàng gật đầu, tùy tiện thừa nhận.
Tinh Đế nghiêng đầu ngẫm nghĩ một chút rồi nghiêm túc đáp: “Đúng là như thế.”
Diệp Húc hận đến ngứa răng, đột nhiên hắn lại cười nói: “Các ngươi quá coi thường ta rồi! Ta có thể trốn thoát khỏi Chu Thiên Tinh Đấu đại trận và Ngân Hà Trụ Quang đại trận chủ yếu là nhờ vào Vu Hoàng lực! Sau lưng ta còn có một vị cường giả cấp Vu Hoàng. Hai người các ngươi tuy lợi hại, nhưng Tinh Đế ngươi còn chưa trở thành Vu Hoàng, mà Ma Hoàng ngươi chỉ là cấm pháp phân tha. Cả hai người các ngươi đều không chịu nổi một kích trước mặt vị cường giả chống lưng cho ta kia!”