Diệp Húc rợn hết cả tóc gáy, bàn tay tinh quang này chính là do Thánh Hoàng phân thân thi triển, hiển nhiên là Di La Thiên Địa Tháp của hắn cắn nuốt quá nhiều năng lượng của hai tòa đại trận Chu Thiên Tinh Cung kia, nên đã kinh động đến Thánh Hoàng phân thân bên trong!
Loại uy thế này so với Phách Hạ lão tổ vị Vu Hoàng kia còn khủng bố hơn không biết bao nhiêu lần, trực tiếp giam cầm tu vi hắn, khiến hắn không có lực hoàn thủ!
Hiện giờ tuy tu vi Diệp Húc chỉ kém Nhân Hoàng Thánh chủ một chút nhưng cũng không phải là tầm thường, thế nhưng hắn lại bị trấn áp tu vi, có thể thấy được loại thực lực này khủng bố ra sao, không phải là thứ hắn có thể chống lại, cho dù Vu Hoàng đến cũng không được.
“Lão tổ không phát uy thì ngươi cho ta là rùa sao!”
Phách Hạ lão tổ giận dữ, đột nhiên từng tòa đại đỉnh bay ra khỏi ngọc lâu của Diệp Húc, leng keng va chạm hợp thành một tòa đỉnh lớn. Nó đánh tới bàn tay tinh quang to lớn kia.
“Cửu đỉnh trấn Thần Châu!”
Chiếc đỉnh lớn này mờ hồ tràn ra hơi thở độc hữu của thánh bảo, thánh huy mênh mông trấn áp thiên địa, trấn áp toàn bộ thế giới Vu Hoang.
Vũ Hoàng luyện hóa chín lục địa thành chín đỉnh chính là để trấn áp thế giới Vu Hoang, khiến cho tất cả các thánh địa không thể chống lại sự thống trị của Đại Hạ. Hiện giờ tòa thánh bảo rốt cuộc tái hiện tình hình thịnh vượng ngày xưa!
Bàn tay tinh quang kia còn chưa hạ xuống thì đã bị món thánh bảo này đụng nát. Phách Hạ lão tổ bị chấn cho hơi thở tán loạn, thân thể khổ cực mãi mới luyện chế thành ầm ầm nổ tung.
Thân thể nguyên bản của nó đã bị Nghệ Hoàng phá hủy, khi được Diệp Húc thả ra từ trong Nghệ Hoàng Kim Tiễn mới bắt đầu ngưng luyện ra thân thể mới. Thân thể này còn chưa được nó tu luyện tới độ cao Vu Hoàng, bởi vậy khoảnh khắc đối kháng với bàn tay Thánh Hoàng phân thân kia nó đã lập tức nổ bung.
Không chỉ như vậy, lần đối kháng này đã làm bản thể nó bị thưởng, suýt nữa thì khiến cho ý chí bất tử của nó tán loạn, làm cho uy năng bản thân giảm đi nhiều!
“Thật đáng giận! Uy năng của Thiên Địa Dương ba đỉnh vẫn chưa khôi phục đến trạng thái toàn thịnh, nếu không thì lão tổ ta sẽ không bị thương như thế này!”
Phách Hạ lão tổ lập tức thu cửu đỉnh rồi lùi về ngọc lâu, ồm ồm nói: “Thiếu Bảo, lão tổ ta tranh thủ một con đường sống cho ngươi rồi đó. Giờ có chạy khỏi sự đuổi giết của Thánh Hoàng phân thân hay không đều dựa vào ngươi!”
“Thánh bảo của Vũ Hoàng sao? Hóa ra là cao thủ Đại Hạ, không ngờ thế giới Vu Hoang này còn có Vu Hoàng tồn tại.”
Ở sâu trong hai tòa đại trận, một tiếng xùy khẽ truyền đến, tiếp theo một bàn tay tinh quang lại giơ tới, vượt qua không gian xa xôi chộp tới Diệp Húc.
“Hiển Thiên Thần Vương Trường Không ấn, đi!”
Diệp Húc tức giận rít gào, sau đầu hắn đột nhiên hiện ra tám đạo Công Đức Kim Luân, chuyển động liên tục. Dưới nách hắn liên tục mọc ra sáu mươi sáu cảnh tay cùng ba mươi ba cái đầu ở trên cổ. Sáu mươi sáu bàn tay đồng loạt thi triển Trường Không ấn, một tiếng ầm vang lên, thân hình hắn như ánh sáng biến mất chỉ trong giây lát.