Hai đại trận pháp Chu Thiên Tinh Cung bị Di La Thiên Địa tháp của Diệp Húc khắc chế cắn nuốt một bộ phận uy năng, nhưng dù sao thì hai bộ uy năng tiếp cận thánh bảo trận pháp, uy lực vẫn cực kỳ khả quan, thậm chí có thể trấn áp tuyệt đại đa số cấm bảo đương thời.
Cứ như ý này hai trận pháp do cao thủ Chu Thiên Tinh Cung thúc dục, vẫn có lực sát thương thật lớn, tiêu diệt được cả Thánh chủ chứ không phải chuyện đùa.
Diệp Húc sau đầu bảy đạo Công Đức Kim Luân ong ong chuyển động, đỉnh đầu Di La Thiên Địa tháp và ngọc lầu buông xuống từng đạo khí huyền hoàng và Hồng Mông tử khí. Sáu mươi sáu tay trong đó một tay cầm Kiến Mộc Thần Trượng, còn sáu mươi lăm tay khác đều tự thi triển Chư Thiên Thần Vương Công Đức ấn, đồng loạt hướng Ngọc Chân đại sư công tới, lại như không thấy Chu Thiên Tinh Quân công kích.
Ngọc lầu rủ xuống nhè nhẹ từng đợt từng đợt Hồng Mông tử hí, không ngừng dung nhập vào trong thân thể của hắn, khiến Bàn Vương Bất Diệt chân thân hắn hiện ra tử khí, giống như đúc bằng đồng đỏ lực phòng ngự tăng lên nhiều.
Oành!
Nắm tay tôn Chu Thiên Tinh Quân kia oanh đến, bảo tháp và ngọc lầu chỉ hơi hơi lay động, nhưng vẫn chưa bị công phá, ngược lại quả đấm của hắn lại bị chấn đắc bắn vọt lên cao.
Hai kiện bảo vật này lực phòng ngự cực kỳ kinh người, thậm chí ngay cả Nhân Hoàng đỉnh phong cũng không thể đánh vỡ.
Diệp Húc quát to một tiếng, ngọc lầu đột nhiên bay lên, hướng Chu Thiên Tinh Quân kia đánh tới, nghiền cho thân thể và xương cốt của y thành bột ngay tại chỗ.
Đồng thời Viễn cổ Đại phật Ngọc Chân đại sư cũng bị lọt vào công kích, tuy nhiên uy năng cấm bảo rung lên đem nắm tay vị Chu Thiên Tinh Quân này đánh văng ra, lập tức đại phật miệng phun phật âm, chấn vỡ cái vị tinh quân này.
Y tuy rằng bị hai tòa đại trận Chu Thiên Tinh Cung tiêu diệt đi một bộ phận tu vi rất lớn, thọ nguyên cũng hao tổn thật nhiều, nhưng người lão tăng này là Kim Thân nhập chủ viễn cổ đại phật. Giơ tay nhấc chân vẫn như trước, vẫn có được chiến lực khủng bố của Nhân Hoàng Thánh chủ.
“ Kim Chung bất hoại! “
Sáu mươi lăm đạo Chư Thiên Thần Vương Công Đức ấn của Diệp Húc dừng ở trên người vị viễn cổ đại phật này, chỉ thấy kim quang lưu chuyển, giống như một chuông đồng thật lớn gắn vào đỉnh đầu đại phật, chỉ nghe tiếng chuông đương đương không dứt. Ngọc Chân đại sư thực tế đã phải chịu đựng tất cả sáu mươi lăm đạo công kích này.
Lập tức y đưa ra một quyền, hướng Kiến Mộc Thần Trượng oanh khứ, triệt tiêu uy năng thần trượng này, một quyền khác lại hướng Diệp Húc oanh đến: “ Phẫn nộ Minh vương! “
Một quyền này của hắn, giống như viễn cổ thủ hộ phật đà phẫn nộ Minh vương sống lại, hơi thở từ bi trở thành hư không, mang theo sát phạt khí vô tận.
Thân hình Diệp Húc nhoáng lên một cái dung nhập hư không, mở ra một quyền thế công sau một khắc hiện ra ở phía sau viễn cổ đại phật, thần trượng như trụ hung hăng nện xuống.
“ Ma! “
Viễn cổ đại phật quay đầu rống to, quát tháo ra tiếng phật âm cuồn cuộn, chấn động dập nát hư không quanh mình, oanh kích ở trên người Diệp Húc, làm cho hắn chấn đắc Nguyên Thần tán loạn, Bàn Vương thiên địa pháp tướng cũng không ổn, tuy nhiên Bàn Vương Bất Diệt chân thân lại không có chút nào bị tổn thương.
Diệp Húc hiện giờ thân thể đã mạnh, có thể so với Ứng Tông Đạo và Tinh Đế và đến gần vô hạn với Vu Hoàng. Viễn cổ đại phật mặc dù là cấm bảo, nhưng uy năng của tiếng gầm chỉ có thể suy giảm tới Nguyên Thần và thiên địa pháp tướng của hắn, căn bản chấn động không trừ được Bàn Vương Bất Diệt chân thân của hắn, chỉ có bằng cách cận thân ẩu đả mới có thể làm tổn hại đến thân thể của hắn.