“Tàn sát Vu hoàng!”
Lời này nói ra khiến tất cả mọi người đều sợ hãi, chuyện đến nước này chỉ cần đại đa số các thánh chủ không quá ngu xuẩn, hẳn là sẽ biết Diệp Húc lúc nãy chính là mượn tay ba vị Vu Hoàng, giết chết hết đám người Thanh La Thánh chủ Mục Thanh Sơn, có thể nói là thâm hiểm đến cực điểm.
Ba vị Vu Hoàng rõ ràng là cũng biết tình huống này, không đồng ý làm con dao giết người của Diệp Húc nên mới dự định rời đi. Nếu như đổi lại là Thánh chủ khác, tất nhiên sẽ chỉ mong cho ba vị đại Vu Hoàng này rời đi, nhưng Tinh Đế lại không sợ chút nào, không những muốn giữ ba vị Vu Hoàng lại, thậm chí lại còn nói ra lời muốn tàn sát Vu Hoàng!
Mặc dù ba người này không phải là chân thân, mà là cấm pháp phân thân của Vu Hoàng, nhưng cũng không thể xem thường. Một chưởng của họ có thể đem bảy vị đại Thánh chủ hết thảy giết chết, ép đến mấy bộ cấm bảo phải trở về tông môn, thậm chí ngay cả một vài cấm bảo bán thành phẩm khác cũng bị đánh vỡ!
Loại uy thế này, là vô cùng kinh người, ai dám can đảm đối đầu trực diện với ba vị Vu Hoàng này?
Nhưng Tinh Đế lại cố tình nói ra lời này, há có thể không khiến người ta kinh sợ?
Còn về Diệp Húc, ngay cả Vu Hoàng cũng dám giở trò, mượn đao của Vu Hoàng giết người của Tinh đế, càng khiến cho người ra trố mắt. Thậm chí có người còn căm giận, tại sao bản thân không thể mượn tay Vu Hoàng để thực hiện dã tâm của mình!
“Ba vị Vu Hoàng thật là tốt tính, bị tên Diệp Thiếu Bảo đó lợi dụng như vậy mà vẫn không giết hắn! Đổi lại là ta, sớm đã một chưởng đánh chết tên tiểu tử này!”
Có điều bọn họ không phải là Vu Hoàng, không hiểu được tâm cảnh của Vu Hoàng. Ma Hoàng và hai vị Tuần Thiên Sứ sở dĩ ra tay là bởi vì khi Mục Thanh Sơn công kích Diệp Húc, đem bọn họ cũng bao ở bên trong phạm vi công kích, kích động nghịch lân của Vu Hoàng, khiêu chiến uy nghiêm của Vu Hoàng, do đó tất yếu phải tru diệt.
Tru sát Mục Thanh Sơn là do đám người Ma Hoàng tự nguyện, không liên quan đến Diệp Húc, vì vậy bọn họ mới không tính toán món nợ này với hắn.
Có điều Diệp Húc vì muốn lôi kéo bọn họ, dùng lời nói kích động Tinh Đế, nhằm lợi dụng tâm tư của bọn họ, đây mới khiến ba vị Vu Hoàng tức giận, nổi lên ý muốn giết hắn.
Diệp Húc tuy rằng trong lòng có ý lợi dụng, nhưng Tinh Đế lại khiêu chiến trắng trợn, điều này đối với ba vị Vu Hoàng mà nói tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ, cho nên trong lòng bọn họ càng muốn xử lý Tinh Đế hơn là trừng trị Diệp Húc.
“Thú vị, một con kiến to đầu lại dám khiêu chiến Vu Hoàng, loại chuyện này, bổn hoàng vẫn là lần đầu tiên gặp phải. Có điều không thể không thừa nhận, Tinh Đế ngươi đích thực có thực lực khiêu chiến bổn hoàng phân thân.”
Ma Hoàng trong mắt sát khí bắn ra bốn phía, nói: “Cũng chỉ là phân thân mà thôi, nếu chân thân của bổn hoàng đến trước, ngươi đến cả một chiêu cúng không cách nào chống lại!”
“Tinh hà trụ quang thể, ngay cả là Thiên giới cũng không gặp nhiều.”
Một vị Tuần Thiên Sứ đánh giá cao thấp hoàng đế, lắc đầu nói: “Tiền đồ của ngươi rộng lớn, hà tất phải làm khó mình, nhất định muốn chết ở đây?”