Loại trấn áp này tuy không trầm trọng như Vu Hoàng chân chính nhưng cũng không hề tầm thường. Diệp Húc thậm chí còn cảm thấy, đứng cách Tinh Đế không xa, da thịt mình đang nhanh chóng già đi, hắn cả kinh, vội lui ra sau vài dặm!
Các Thánh chủ khác cũng đều lui ra sau, Tinh Đế đi đến đâu, các Thánh chủ nơi đó liền không thể không lui bước ra sau. Cảnh tượng này thật như Thiên Đế đi du lịch, quần thần lui tránh, thật là long trọng.
“Tuy không phải Vu Hoàng nhưng cũng không khác là bao…”
Diệp Húc nhìn thấy Tinh Đế không khỏi sinh ra ý nghĩ này, hắn thầm nhủ: “Người này đã có từng làn hơi thở Vu Hoàng nhè nhẹ, không biết Ứng sư huynh so với y thì có khả năng thắng hay không?”
Tinh Đế mạnh hiện ra rõ rệt, khí phách bắn ra bốn phía, ngay cả Nhân Hoàng cũng có thể dùng khí trấn áp, đã có Vu Hoàng uy. Mà Ứng Tông Đạo lại đi lên con đường hoàn toàn khác. Ứng Tông Đạo từng một tay áp chế một cấm pháp phân thân của Ma Hoàng, khiến Ma Hoàng phân thân không thể giáng lâm. Hơi thở bá đạo của Vu Hoàng trên người hắn kia đã bị tiên khí che lấp hòa tan, bởi vậy không hề mạnh mẽ đến làm cho người khác không thể chống cự như Tinh Đế.
Tuy nhiên Diệp Húc vẫn không nhìn ra chênh lệch giữa hai người, không biết hai người bọn họ ai mạnh ai yếu.
“Khá tốt. Không hổ là thể chất Tinh Hà Trụ Quang có tư chất đệ nhất, có thể đấu với Ứng Tông Đạo.”
Diệp Húc đột nhiên nghe thấy một giọng nói hung ác truyền tới từ đằng sau, hắn quay lại nhìn thì choáng váng, rùng mình mấy cái liên tục.
Chỉ thấy đứng sau hắn chính là một thiếu niên mặc quần áo đen sì như mực, gã đứng ở đó trông như một cái hố đen vậy, dường như tất cả ánh sáng đều bị thân thể gã hấp thu hết, không có chút ánh sáng nào có thể phản xạ ra ngoài.
Gã trông như vị hoàng đế hành tẩu giữa bóng đêm, ngạo nghễ khinh thường tất cả.
“Thiếu Bảo, chào tỷ tỷ đi.” Một thiếu nữ xinh đẹp đứng cạnh thiếu niên áo đen này chớp chớp mắt với Diệp Húc, cười nói.
“Ma La Dư…”
Diệp Húc thấy nàng mà lại thấy đau đầu, Ma La Dư vẫn như trước đây, thấy hắn là ép hắn gọi tiếng tỷ tỷ. Gặp lại cố nhân tuy vui vẻ, nhưng điều khiến Diệp Húc sợ hãi chính là thiếu niên áo đen bên cạnh Ma La Dư kia, Ma Hoàng Ma La Thiên!
“Nghe nói ngươi trấn áp dì nhỏ nhà ta, còn đánh đệ đệ ta nữa.”
Ma La Dư mỉm cười đi đến bên người Diệp Húc, không hề thấy nàng nổi giận vì Diệp Húc trấn áp Ngọc Tiêu cung chủ hay đánh nát Hầu Nhân Vực. Nàng giơ bàn tay gạt áo hắn, đầu ngón tay lướt qua lồng ngực hắn, cười hì hì nói: “Mà ngươi lại đã thành thân. Gọi em dâu ra cho tỷ tỷ xem một chút, nếu vừa lòng thì tỷ tỷ sẽ cho nàng ta ít đồ tốt, nếu không thì tỷ tỷ sẽ chém ả ngay tay chỗ!”
Nghe ý của nàng ta thì bất kể Diệp Húc cưới ai, nàng chắc chắn đều không vừa lòng và đều sẽ lập tức vung đạo chém đối phương.