Diệp Húc chào Quỳnh Tiêu, Cảnh Tiêu cùng Tuần Sư Cổ.
Tuần Sư Cổ vì tu luyện Di La Thiên Nguyên Thủy bảo quyển không hoàn chỉnh nên nửa gương mặt khô héo già nua vô cùng, một nửa lại như đứa trẻ mới sinh. Nhưng lúc này khuôn mặt ông ta đã dần biến mất đi khô héo, ẩn ẩn có thể nhìn được tướng mạo sẵn có, hiển nhiên là đã đột phá được cửa ải nào đó rất quang trọng, giải quyết xong khiếm khuyết của cấm pháp Nguyên Thủy Thánh Tông kia, khiến thực lực ông tiến nhanh.
“Diệp sư đệ, dù ta không ra tay nhưng đệ vẫn có thể ứng phó, vi huynh chẳng qua chỉ là ứng lời nói ai làm chỗ dựa cho Diệp sư đệ nên mới ra để dệt hoa trên gấm thôi…”
Tuần Sư Cổ chớp mắt, cười ha ha nói: “Ngày xưa Diệp sư đệ ở trên thánh sơn ta đã mở đàn thuyết pháp, khiến cho đệ tử trong núi ta nghe như si như say. Chẳng biết lúc nào Diệp sư đệ có thể khai đàn lần nữa, Nguyên Thủy Thánh Tông ta xin chăm chú lắng nghe.”
Quỳnh Tiêu cung chủ và đám người Yêu chủ lộ ra vẻ kinh hãi, ai nấy đều kinh ngạc nhìn Diệp Húc.
Tuần Sư Cổ là bậc nhân vật nào, chính là nhân vật số một số hai trong các Thánh chủ chính đạo. Diệp Húc lại có thể cùng ông ta xưng huynh gọi đệ, ở trước mặt ông ta khai đàn thuyết pháp, không thể nghi ngờ là múa rìu qua mắt thợ.
Mặc dù tu vi hiện giờ của Diệp Húc đã có thể so với Nhân Hoàng, thực lực đã gần với Thánh chủ, nhưng nếu luận kinh nghiệm tu luyện và tâm đắc thì mỗi một vị Thánh chủ ở đây đều hơn hắn không biết bao nhiêu lần.
“Tuần Sư Cổ lão già này cũng giỏi tâng bốc người đấy nhỉ. Cùng con rể ta xưng huynh gọi đệ, nói chuyện lúc nào cũng tâng nó lên cao.”
Yêu chủ mặt mang ý cười mà lòng thì suy tư: “Nhưng ta lại nghe nói, Thiếu Bảo và Nguyên Thủy Thánh Tông có ân oán, Tuần lão nhân đem nữ đệ tử của mình gả cho tên thân thể ngũ hành của Tiểu Quang Minh Thánh Địa kia, mà tên đó lại bị Thiếu Bảo đánh chết. Thiếu Bảo đã xóa đi đoạn ân oán này như nào nhỉ?”
Hắn đột nhiên cảnh giác trong lòng, hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ: “Tiểu tử này hái hoa ngắt cỏ khắp nơi, chẳng lẽ là quyến rũ nữ đệ tử của Tuần Sư Cổ kia? Thật đáng giận!”
Hắn lại không biết rằng lúc trước Diệp Húc khai đàn thuyết pháp đã đem Di La Thiên Nguyên Thủy bảo quyển mà mình biết giảng cho Nguyên Thủy Thánh Tông, nói hết cả bảy cuốn. Tuần Sư Cổ hiển nhiên là được lợi, nó đã bù vào chỗ khiếm khuyết của cấm pháp Nguyên Thủy Thánh Tông.
Thậm chí Tuần Sư Cổ muốn gả Tần Khả Khanh cho Diệp Húc để trả ân truyền đạo nhưng Diệp Húc không để ý, không đợi Tuần Sư Cổ mở miệng đã đi mất.
“Đâu có, đâu có.”
Diệp Húc đáp lễ Tuần Sư Cổ, cười nói: “Tiểu đệ còn một cuốn kinh văn đây, khi nào rỗi rãi mong Tuần sư huynh đánh giá…”
Tuần Sư Cổ mừng rỡ khó chờ nổi, cười nói: “Vậy ta không tham gia đại hội Tinh Cung này nữa! Sư đệ, chi bằng hai người chúng ta lập tức đến Thánh Tông ta, con cháu Thánh Tông ta nhất định sẽ rất vui mừng!”