Hao Thiên Khuyển vừa đi ra khỏi ngọc lâu nên vẫn ngơ ngác như cũ, không hiểu là có chuyện gì xảy ra. Nó không nhịn được hết ngó tây lại ngó đông, chỉ thấy rất nhiều cường giả đang nhìn về bên này. Con phá cẩu này há miệng ngáp một cái, thè lưỡi liếm mặt một cách không hề phong độ, sau đó lại nâng chân lên ra sức gãi gãi cổ.
Dương tả sứ khóe mắt run run, chỉ thấy Diệp Húc quả nhiên mang ra một con chó từ trong ngọc lâu. Con chó này chẳng coi ai ra gì hết, chỉ liếc qua đám Thánh chủ một lần, thậm chí còn chưa từng nhìn lão lấy một cái, trong lòng dâng lên một cơn lửa giận.
“Chủ công, thằng cháu này là ai thế? Thoạt nhìn như là giận sắp phát điên rồi ấy?” Hao Thiên Khuyển gãi ngứa xong mới đứng dậy, ánh mắt rốt cuộc mới dừng ở trên người Dương tả sứ, hiếu kỳ hỏi.
Dương tả sứ quả thật là tức giận đến phát điên, tay chân run run, lão nhìn về phía Diệp Húc, nghiến răng nghiến lợi nói: “Diệp Thiếu Bảo, đây là một con chó…”
“Đúng vậy, Hao Thiên Khuyển đúng là một chú chó, hàng thật giá thật, không thể giả được.”
Diệp Húc khẽ mỉm cười, thản nhiên nói: “Dương tả sứ, các hạ hãy thi lễ với nó đi.”
Dương tả sứ tức giận quá mà cười, lúc này Hao Thiên Khuyển mới nghe rõ, nó mừng rỡ mặt mày hớn hở, miệng nhếch đến tận mang tai, nó cười ha ha: “Ô chủ công ơi, tên tôn tử này cho ta là Thánh chủ sao? Thế gian này lại có kẻ ngu xuẩn như thế chứ!”
Dương tả sứ rốt cuộc không nhịn được nữa, nổi giận quát một tiếng, giơ tay chụp tới Hao Thiên Khuyển, lão cười giận dữ nói: “Diệp Thiếu Bảo, ngươi dám làm nhục ta? Cũng được, ta giết chó của ngươi trước rồi lại giết ngươi!”
Lão hạ một chưởng xuống, bàn tay to lớn che trời, giơ chưởng lên gió mây gầm thét, giam cầm hư không, làm cho người ta không chỗ để trốn, lộ rõ ra sự bá đạo của Nhân Hoàng đỉnh phong.
“Tinh Đấu Đại Ma ấn!”
Trong lòng bàn tay kia xuất hiện một tinh hệ thật lớn, điên cuồng chuyển động, trông như một cái cối xay cực lớn, dường như bất cứ kẻ nào, bất cứ thứ gì rơi vào trong đó đều sẽ bị xoay nát dễ dàng.
Từ lòng bàn tay lão còn truyền đến lực hút rất lớn, làm cho người ta có cảm giác là nó có thể cắn nuốt được vạn vật, thậm chí vu sĩ có tu vi thấp đều cảm thấy không đứng vững được, gần như bị bàn tay lão hút lên, tự động rơi vào trong lòng bàn tay lão rồi bị cắn nát thành cặn bã!
Một chưởng này của Dương tả sứ cũng không phải hoàn toàn nhằm vào Hao Thiên Khuyển mà cũng nhằm tới cả Diệp Húc. Lão làm nhục Diệp Húc không được lại bị Diệp Húc nhục nhã lại, giờ lửa giận công tậm, ra tay một cái là sát chiêu kinh thiên động địa!
Lại càng thêm nhiều Thánh chủ phát hiện ra động tĩnh bên này nên đều tới, đứng nhìn, thấy Dương tả sứ một tay thi triển, muôn hình vạn trạng nên ai nấy cũng đều tán thưởng liên tục.
Một vị Thánh chủ lục địa khác cười nói: “Một thức Tinh Đấu Đại Ma ấn của Dương tả sứ này thật vô song, trong thiên hạ này ngoài Thánh chủ ra thì e là chẳng ai có thể tiếp được thức ấn pháp này!”
Lại có một vị lão thánh chủ cười nói: “Thanh La thánh chủ nói rất đúng. Dương tả sứ chính là cánh tay đắc lực của Tinh Đế, tu vi y đã đạt tới trình độ Nhân Hoàng đỉnh phong, nếu có cấm bảo trong tay nữa thì chính là Thánh chủ! Tuy nhiên dù Dương tả sứ không có cấm bảo trong tay thì tu vi y cũng khá đáng sợ, giao thủ với Thánh chủ thì cũng không rơi xuống thế hạ phong!”