Tinh Đế có tư chất đệ nhất thiên hạ… Rất nhiều người đều nói như vậy, thậm chí đều là những cường giả như Yêu chủ hay Khoa Phụ Cảnh Văn, điều này khiến Diệp Húc càng thêm tò mò.
Có thể làm cho các thánh chủ đó tự thẹn không bằng, Tinh Đế tất có điểm đặc biệt.
Phượng Yên Nhu cũng vô cùng hiếu kỳ, nàng bèn hỏi Thánh chủ tộc Khoa Phụ: “Cảnh Văn bá phụ ơi, không phải nói thân thể ngũ hành là thể chất mạnh nhất sao? Tinh Đế tư chất đệ nhất thiên hạ, hay là ông ta có được không chỉ một loại thân thể ngũ hành?”
Diệp Húc liên tục gật đầu, theo hắn biết thì hiện nay, tư chất tốt nhất chính là thân thể ngũ hành, trên thực tế thì thân thể ngũ hành cũng không phân cao thấp, có cao thấp chỉ là do cố gắng nỗ lực của cá nhân mà thôi.
Hắn gặp qua không ít thân thể ngũ hành, tỷ như Kiều Kiều chính là thân thể Thủy Đức Cộng Công, Hầu Nhân Vực chính là thân thể Tái Đức Hậu Thổ, Đông Hoàng Mục là Hỏa Đức Chúc Dung, thậm chí là tên Úc Khánh Sơn đã chết trong tay hắn kia cũng là thân thể Mộc Đức Cú Mang.
Những người này tu vi có cao có thấp, nhưng tư chất đều là cao, đều là quần hùng có một không hai!
Tinh Đế có thể được người gọi là tư chất mạnh nhất, ngay cả thân thể ngũ hành đều bị y vượt qua, khiến cho Diệp Húc không thể không thấy kinh ngạc.
Khoa Phụ Cảnh Văn liếc Phượng Yên Nhu một cái, cười ha ha nói: “Cháu gái ngoan, cái gọi thân thể ngũ hành chỉ là thể chất của nhân tộc, thân thể ngũ hành mạnh nhất cũng chính là mạnh nhất trong phàm nhân thôi. Thế gian này những thể chất khác cũng không ít, trong đó nhiều thể chất cũng không hề kém nhân tộc, thậm chí ở trong nhân tộc cũng có thể chất không hề yếu hơn thân thể ngũ hành.”
Lão giơ tay ra, chỉ thấy Phù Tang thần thụ càng lúc càng nhỏ rồi rơi vào trong tay lão, tộc nhân Khoa Phụ trên thần thụ cũng bị cấm bảo thần kỳ này thu nhỏ hình thể, vẫn sinh hoạt trên gốc thần thụ cực lớn này.
Khoa Phụ Cảnh Văn rất đắc ý, cười nói: “Tỷ như tộc Khoa Phụ ta trời sinh dũng mãnh, huyết mạch truyền lưu, vừa ra đời đã có thần lực kinh người, tư chất vô song, đây cũng là một loại thể chất vô song.”
Phượng Yên Nhu le lưỡi, quả thật tộc Khoa Phụ vừa sinh ra đã có thần lực kinh người, nhưng nếu nói đó là tư chất vô song thì chính là Cảnh Văn thánh chủ đang khoác lác.
Già La Minh Tôn ồm ồm nói: “Đúng vậy. Thân thể ngũ hành chi phân chia với nhân tộc. Thí dụ như thể chất của tứ đại hoàng tộc Ma tộc ta đây, vừa sinh ra là đã có cửu đại luân hải, không hề thua kém thân thể ngũ hành chút nào, nếu không thì sao Ma Hoàng có thể trở thành Vu Hoàng?”
Diệp Húc nghe vậy không nhịn được gật đầu liên tục.
Yêu tộc cũng không có cái gọi là thân thể ngũ hành, nhưng lại có rất nhiều cao thủ, trong lịch sử cũng xuất hiện không ít Vu Hoàng. Thậm chí Thanh Đế khi sinh ra từ trong Hồng Mông khí đã có thần minh, tư chất ông lại có một không hai trong thiên hạ, thân thể ngũ hành dù có thúc ngựa đuổi theo cũng không bằng.