Từ lúc Diệp Húc ra tay đùa bỡn hai vị Nhân Hoàng là Đặng Lâm và Đinh Dần kia, Yêu chủ đã ý thức được thực lực của Diệp Húc hoàn toàn có thể khiêu chiến được Thánh chủ. Thực lực của hắn thì cho dù là Nhân Hoàng đỉnh phong cũng chẳng thể làm gì được hắn, Thánh chủ bình thường thì hắn cũng có thể chống lại một phần, mặc dù Thánh chủ có tu vi như Yêu chủ kia, Diệp Húc không địch lại được thì vẫn có thể toàn thân trở ra.
“Thực lực tiểu tử này không ngờ đã phát triển đến tình trạng này, chỉ sợ khi hắn thành Nhân Hoàng rồi, ngay cả ta cũng không phải là đối thủ của hắn nữa.” Vẻ mặt hắn có phần hoảng hốt, thầm nghĩ.
Thực lực Diệp Húc sở dĩ tăng trưởng nhanh như thế chủ yếu là giải quyết được khiếm khuyết lớn nhất của Bàn Vương Khai Thiên Kinh, lĩnh ngộ sự ảo diệu của cảnh giới Vu Hoàng, Thánh Hoàng kia. Sau nửa năm, tu vi hắn cũng đột nhiên tăng mạnh, đạt tới thân thể bất diệt, tu luyện tới cảnh giới bát phẩm, so với khi giao thủ với Đông Hoàng Phủ Tung còn hùng mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.
Trước đây thực lực của hắn tuy cao hơn hai vị bá chủ Nhân Hoàng trung kỳ Đặng Lâm và Đinh Dần kia, nhưng cũng không cao hơn nhiều, quyết đấu với bọn họ tuy có thể thắng nhưng cũng sẽ không dễ dàng như thế, thậm chí nhất định phải dùng đến bảo vật như Kiến Mộc thần trượng kia.
Nhưng hiện giờ tu vi thực lực hắn tăng hơn trước mấy lần, lĩnh ngộ Luân Hồi kinh và hoàn thiện Bàn Vương Khai Thiên Kinh đã khiến hắn có thể lật tay thành mây, đảo tay thành mưa, đoạt thiên địa tạo hóa, một bàn tay cũng đủ để đánh bại Đặng Lâm và Đinh Dần, không đâu địch được!
Phượng Yên Nhu nhận lấy Hà Đồ, ngỡ ngàng không hiểu vì sao.
“Thiên Yêu cung ta và Hoàng Tuyền Ma Tông kết minh, hai đại thánh địa đều ủng hộ. Sau khi Ứng Tông Đạo sư huynh trở thành Vu Hoàng, ta cũng phải trùng kích cảnh giới đó. Bất kể ta có trở thành Vu Hoàng yêu tộc được hay không, tương lai Thiên Yêu cung đều là của con.”
Yêu chủ nói lời thấm thía: “Phượng nhi, khi đến Hoàng Tuyền Ma Tông rồi con cần phải nhớ kỹ, con là Yêu chủ tương lai của Thiên Yêu cung ta, Thiên Yêu cung còn cần con tới quản lý.”
Phượng Yên Nhu bị tin vui đột nhiên tới này nện cho choáng váng, không biết nói gì mới tốt.
Yêu chủ thấy nét mặt của nàng, thở dài một tiếng, biết lời ông vừa nói chỉ sợ con gái mình vốn không nghe lọt câu nào, mà đã sa vào trong hạnh phúc của mình rồi. Nhưng ông cũng tự đắc, thầm nhủ: “Ta đem Hà Đồ lầm sính lễ giao cho Phượng nhi, lần này sẽ không có người nói ta keo kiệt chứ? Đồng thời ta cũng lập con bé làm cung chủ đời tiếp theo, như vậy thì Hà Đồ cũng sẽ không ra khỏi Thiên Yêu cung ta, vẫn là bảo vật trấn giáo của Thiên Yêu cung, đúng là vẹn cả đôi đường…”
Dù sao cấm bảo với một thánh địa mà nói thì quá quan trọng, dù là nhân vật như Yêu chủ cũng phải động ít tâm tư.
Kết quả vẹn cả đôi đường này khiến Diệp Húc cũng cực kỳ vừa lòng. Tuy hắn biết Yêu chủ tính toán nhỏ nhặt, không chịu chân chính đưa tặng Hà Đồ ra, nhưng dù sao Yêu chủ cũng lui đến bước này, không cưỡng ép đưa Khổng Tước cho hắn.