“Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo bái kiến nhạc phụ đại nhân!”
Bên trong Thiên Yêu cung, đám cao thủ yêu tộc cùng tụ tập lại. Diệp Húc đi lên Hi Hoàng điện, thi lễ với Yêu chủ rồi cất cao giọng nói: “Tiểu tế lần này đến vội nên không có chuẩn bị đại lễ, chỉ có vài lễ vật nhỏ không đủ để tỏ sự tôn kính của mình.”
Già La Minh Tôn đứng ở sau lưng Diệp Húc, nghe thấy thế bèn bĩu môi.
Lần này đến quá vội sao?
Người khác không biết chứ lão là biết rõ ràng. Vì chuyến đi đến Thiên Yêu cung lần này, Diệp Húc đã tốn đi chừng nửa năm, có thể nói là bước khắp thiên sơn vạn thủy, đi cả hàng tỉ dặm đường, thậm chí trên đường đi còn đụng độ Nhân Hoàng đỉnh phong của Thái Dương Thần Cung, chống lại cấm bảo.
Vội vàng ở đâu ra chứ? Rõ ràng là mưu đồ đã lâu.
Huống hồ, lễ vật mà Diệp Húc chuẩn bị cũng không hề nho nhỏ, mà là hậu lễ.
Lão có thể tưởng tượng ra cảnh khi lấy ra món hậu lễ này, đám đại vu, cự đầu, lão quái vật cùng bá chủ yêu tộc nơi đây sẽ kinh ngạc như thế nào.
Yêu chủ tựa tiếu phi tiếu nhìn về phía Diệp Húc, trong lòng cũng có phần kinh ngạc: “Tên tiểu tử này rốt cuộc cũng chịu từ mình đến Thiên Yêu cung ta cầu hôn đứa con gái thứ hai. Lần trước ta tự đến Hoàng Tuyền Ma Tông đã hạ mất mặt lắm rồi. Cũng tốt, nếu hắn mà không tới Thiên Yêu cung dù chỉ một chuyến, mặt của ta liền không có chỗ đặt. Về phần cái gọi là lễ vật nho nhỏ kia thì cũng không quan trọng lắm…”
Hắn chính là người đứng đầu Thiên Yêu cung, Thánh chủ của một thánh địa, có bảo vật nào là chưa từng gặp qua? Có thể nói trên đời này, thứ khiến Yêu chủ khiếp sợ hầu như không có mấy.
“Tu vi tên tiểu tử này trái lại biến hóa từng ngày, chắc là nay đã tu luyện tới cảnh giới thân thể bất diệt bát phẩm rồi.”
Hắn đánh giá Diệp Húc từ trên cao xuống, cũng biết rõ tu vi tiến cảnh của Diệp Húc, không khỏi âm thầm sửng sốt, khi nhìn thấy Già La Minh Tôn vị Nhân Hoàng hoàng tộc Già La kia thì lại cả kinh. Nhân Hoàng Ma tộc chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, không ngờ bên người Diệp Húc lại có một vị Nhân Hoàng của hoàng tộc Già La đi theo.
Khi hắn nhìn thấy con phá cẩu Hao Thiên Khuyển kia thì lộ vẻ động dung, hắn thậm chí còn cảm nhận được hơi thở Vu Hoàng từ trên thân thể con phá cẩu kia.
Diệp Húc khẽ vỗ tay, Già La Minh Tôn lập tức bước lên, cung kính nói: “Chủ công nhà ta dâng lên chín cành Thuần Dương linh mạch bậc chín, một cây Bàn Đào, mười quả Bà Sa Đạo, trăm đóa Bỉ Ngạn Hoa, chúc Yêu chủ vạn thọ vô cương.”
Lão vung tay lên, chín cành Thuần Dương linh mạch bậc chín như chín con kim long xuất hiện trước, chúng tản ra hơi thở khủng bố y như Vu Hoàng. Những đại vu yêu tộc có tu vi hơi yếu thậm chí còn bị luồng hơi thở này đè bẹp.
Ngay sau đó một gốc Bàn Đào xuất hiện, thụy khí ngàn cành, những chiếc rễ bay múa, trên cây còn hơn mười quả Bàn Đào chưa chín, hương khí xộc vào mũi. Mỗi một quả Bàn Đào đều có một mảnh Thiên cung bên trong, mây mù xa xăm, dường như ẩn chứa đại đạo hằng cổ.