Lần trước ở Hoàng Tuyền Ma Tông, Ứng Tông Đạo dẫn yêu chủ đi vào trong Hoàng Tuyền Ma Tông, đưa quà tặng giao tận tay y. Quà tặng của yêu chủ không thể nói không phong phú, thậm chí đem hai đại cấm pháp trấn giáo của Thiên Yêu cung đều tặng đi, đủ thấy rõ thành ý.
Nhưng do Ứng Tông Đạo chỉ lo nhận quà vẫn chưa kịp hỏi yêu chủ đây là vì vị ấy cầu hôn con gái hay sao, việc này làm cho Diệp Húc luôn luôn tức giận.
Nhưng nếu Ứng Tông Đạo không có hỏi thì Yêu chủ cũng không nói, Diệp Húc cũng dứt khoát làm bộ hồ đồ, lần này trả lễ về liền đem khoản sổ sách lung tung tính toán lại.
“ Yêu chủ tặng cho hai bộ cấm pháp, một bộ chính là Thiên Yêu Đồ Thánh Quyết, một bộ chính là Hi Hoàng Phục Đạo Kinh. Cả hai đều là cấm pháp không sai nhất là Hi Hoàng Phục Đạo Kinh cùng Hà Đồ chính là một khối, tu luyện cấm pháp này liền có thể thúc dục Hà Đồ đem uy lực vô hạn của cấm bảo này phát huy ra triệt để. Nhưng đáng tiếc chính là bản thân ta đã có Bàn Vương Khai Thiên Kinh nên không cần tu luyện hai loại pháp môn này. “
Vô luận là Thiên Yêu Đồ Thánh Quyết hay Hi Hoàng Phục Đạo Kinh so với Bàn Vương Khai Thiên Kinh của Diệp Húc mà nói đều không thích hợp, bởi thế hai loại cấm pháp này hắn cũng không tính tu luyện.
Hơn nữa, Yêu chủ đem hai bộ cấm pháp này giao cho hắn cũng không có ý tứ cho hắn tu luyện, thứ nhất là tư thế của lão chứng tỏ ta đã đem cấm pháp trấn giáo trân quý nhất của Thiên Yêu cung giao cho ngươi nhằm biểu đạt thành ý, thứ hai chính là đem hai cấm pháp này truyền cho “ cháu ngoại “ của mình.
“ Chín cái linh mạnh đưa cho Yêu chủ, chỗ này của ta còn lại hai mươi lăm cái, không bằng thử xem ngọc lâu của ta có thể đề thăng mấy phẩm cấp. “
Diệp Húc cùng Già La minh tôn và Hao Thiên Khuyển hướng Thiên Yêu cung tiến đến, suy tư nói: “ Ngọc lâu của ta hấp thu Kiến Mộc tinh khí đã trưởng thành tới tần mươi lăm, uy lực có thể so với cấm bảo. Không biết sau khi đạt tới tầng mười sáu thì uy lực cường hãn tới mức nào nữa? “
Hắn nghĩ tới là làm, lấy một mẫu linh mạch sau đó tế lên ngọc lâu, nhưng thấy trong ngọc lâu vô số rễ cây chui ra ngoài, phân hướng tuôn vào bên trong linh mạch hấp thu thuần dương linh khí bên trong, sau một lúc lâu linh mạch này đã bị hút khô!
Diệp Húc mở to hai mắt đánh giá Ngọc Lâu của mình, chỉ thấy Ngọc Lâu của y đừng nói nhiều hơn một tầng mà ngay cả màu sắc chẳng có biến đổi gì.
“ Tầng càng cao thì khẩu vị của Ngọc Lâu càng lớn, hiện giờ thậm chí một cái Thuần Dương linh mạch bậc chín cũng không thể làm cho nó sinh trưởng được nữa. “
Hắn lại lấy ra một cái linh mạch tiếp tục nuôi nấng ngọc thụ trong ngọc lâu. Ngọc thụ sau khi hấp thu hai cái Thuần Dương linh mạch bậc chín cũng chẳng có biến hóa chút nào, chỉ thấy Hồng Mông tử khí bay bay chung quanh ngọc lâu dần dần trở nên nồng đậm hơn.
Trong lòng Diệp Húc vừa động, hắn liền lập tức đem càng nhiều linh mạch ra, không ngừng nuôi dưỡng. Bàn Vương Khai Thiên Kinh của hắn đã hoàn toàn bài trừ cấm pháp Cửu Chuyển Nguyên Công, thành công tạo thành Hồng Mông bất diệt thân cực kỳ độc đáo, vì thế cần đến loại Hồng Mông tử khí này để đề thăng tu vi.
Từng cái từng cái linh mạch bị ngọc thụ cắn nuốt biến mất không thấy gì nữa, thấy Già La minh tôn cùng Hao Thiên Khuyển hết hồn, trong lòng đau như cắt.