Một món cấm bảo cứ tan biến đi như vậy, không còn sót lại chút gì, ngay cả da xương đều bị Thái Dương Thần Lô trong tay Diệp Húc cắn nuốt. Loại chuyện này có nói ra thì cũng không có người tin tưởng.
Thánh bảo mà Nga Hoàng luyện chế ra mất đi mười vạn năm cũng không thể cắn nuốt Thiên Địa Dương tam đỉnh của Hạ gia kia, mà Thánh bảo trong tay Diệp Húc này dùng chưa tới một canh giờ đã ăn tươi nuốt sống một món cấm bảo, ngay cả cặn cũng không hề để lại dù chỉ một chút xíu.
Này đương nhiên là do Thánh bảo do Hạo Thiên Đại Đế luyện ra có uy lực hơn xa Thánh bảo mà Nga Hoàng luyện chế, ngoài ra còn một nguyên nhân khác, đó chính là Thái Dương Thần Lô do Đông Hoàng Phủ Tung tế lên dù là cấm bảo nhưng cũng là phỏng chế phẩm của Thái Dương Thần Lô trong tay Diệp Húc.
Phỏng chế phẩm chính là phỏng chế phẩm, cho dù là cấm bảo, cho dù uy năng mênh mông ra sao thì vẫn thua kém Thái Dương Thần Lô chân chính, gặp phải chính phẩm đương nhiên sẽ bị khắc chế.
Nếu Đông Hoàng Phủ Tung mang đến món cấm bảo khác thì Thái Dương Thần Lô trong tay Diệp Húc kia sẽ không có năng lực khắc chế đối phương, tất sẽ xảy ra một trận huyết chiến, hươu chết về tay ai còn không rõ chứ không phải là bị Diệp Húc bẻ vỡ nghiền nát như thế này.
Dù sao Đông Hoàng Phủ Tung chính là Nhân Hoàng đỉnh phong, lại nắm cấm bảo trong tay nên có thực lực tương đương với Thánh chủ, mà Diệp Húc tuy cầm Thánh bảo trong tay nhưng lại là một món thánh bảo đã ngủ say, không thể kích phát được uy năng của nó, dù có kích phát được thì cũng không phát huy được ra nhiều.
Hơn nữa, nếu Đông Hoàng Phủ Tung mang đến cấm bảo khác, Diệp Húc cũng không thể lấy Thái Dương Thần Lô đến áp chế rồi nhân tiện tế luyện thành công Thái Dương Thần Lô.
"Không biết nay ta có thể thúc giục được món thánh bảo này không?"
Diệp Húc nghĩ thế, lập tức khiến cho Kiến Mộc thần trượng hóa thành một chiếc ô xanh vù vù mở ra, đưa Đông Hoàng Phủ Tung vào trong Thái Dương Thần Lô. Đông Hoàng Phủ Tung bị món cấm bảo bán thành phẩm Kiến Mộc thần trượng trấn áp, nguyên khí đại thương nhưng vẫn chưa hề chết, rơi vào trong Thái Dương Thần Lô rồi vẫn sinh lon hoạt hổ như trước, quát lớn liên tục, ý đồ lao ra khỏi món thánh bảo này.
"Thần lô đốt thể!"
Diệp Húc cổ động tu vi, nhất thời khiến uy năng của thần lò bùng nổ. Ở trong lò, vô cùng vô tận ngọn lửa màu đen bắt đầu bốc lên, bao phủ lấy Đông Hoàng Phủ Tung. Lão ta chỉ kịp hét thảm một tiếng rồi không còn tiếng động gì nữa.
Diệp Húc thúc giục thần lò, chỉ trong chớp mắt đã luyện hóa một vị Nhân Hoàng đỉnh phong thành tro bụi.
Nhưng trong chớp mắt này, Diệp Húc cũng cảm giác được mình tiêu hao lớn đến mức khó có thể thừa nhận được, tu vi mà thiên địa pháp tướng của hắn chất chứa có thể so với Nhân Hoàng tam tứ phẩm, tương đương với bá chủ Nhân Hoàng trung kỳ, thế nhưng trong chớp mắt ngắn ngủi kia tu vi của hắn đã hao đi tám phần, chỉ còn lại tu vi của đại vu Tam Bất Diệt cảnh đỉnh phong.