“ Nếu đã không thể nào đoạt lại được Thái Dương Thần Lô, như vậy chỉ cần giết ngươi là thần lò tự nhiên sẽ thuộc về ta! “
Đông Hoàng Phủ Tung quát to một tiếng, đằng đằng sát khí, cười gằn nói: “ Oắt con, lão tổ ta tuy hao tổn một nửa tu vi, nhưng vẫn có pháp lực của Nhân Hoàng bát phẩm, ngươi chỉ là một thằng oắt con vừa mới tiền vào Tam Bất Diệt cảnh, ta giết ngươi như giết một con gà mà thôi! “
Khí thế lão bành trướng ra vô hạn, từ trên cao nhìn xuống Diệp Húc với khuôn mặt dữ tợn: “ Nay ngươi dùng Thái Dương Thần Lô tới trấn áp Vu Hoàng cấm pháp chân thân, ta lại muốn xem ngươi ngăn cản ta như thế nào. “
Lão lao tới Diệp Húc, khí thế oanh kích bảo hồn giới của cấm bảo, khiến cho hư không nơi đây rung lên không ngớt. Hư không của bảo hồn giới cấm bảo rất vững chắc, hơn bên ngoài gấp trăm ngàn lần, khí thế của Đông Hoàng Phủ Tung có thể đánh cho không gian nơi đây rung lên, quả thật rất được.
Lão đúng là không nói quá, tuy lão bị Diệp Húc dùng kế làm hao tổn đi một nửa pháp lực nhưng tu vi vẫn còn là Nhân Hoàng bát phẩm, vẫn là một bá chủ khiến kẻ khác không thể kháng cự.
Có thể nói, cho dù là cả Già La, Tu Đề, Bảo Hiền cùng Hao Thiên Khuyển cùng xông lên vây công lão, thậm chí tế Phong Thần bảng Phong Thần đài và Đả Thần tiên, Y Doãn huyền quan cùng Mười tám tầng Thiên Ngục thì cũng sẽ bị lão đánh bại chỉ trong chớp mắt, giết chết tất cả.
Chiến lực của Nhân Hoàng đỉnh phong không hề nhỏ bé, cho dù có hao tổn đi một nửa tu vi thì vẫn hơn xa Nhân Hoàng bình thường.
“ Thái Dương Thần Cung! “
Lão quát lên một tiếng, một tòa cung khuyết cực lớn hiện ra trên không trung, ngàn dặm cung đình đại điện trấn áp đỉnh đầu. Đây là một món nhân hoàng chi bảo cực lớn, sừng sững dựng đứng, ép chó không gian bảo hồn giới xuất hiện những vết rạn nứt như một tấm lưới nhền nhện, mà trung tâm chính là món nhân hoàng chi bảo của Đông Hoàng Phủ Tung này.
Đây là phỏng chế phẩm mà lão rèn ra dựa theo thánh bảo của Thái Dương Thần Cung, nó càng lúc càng nhỏ, trong chớp mắt chỉ còn lại tầm hơn mười trượng, thu nhỏ đi vô số lần, sức mạnh cũng ngưng tụ được vô số lần.
Nhưng mạng nhện do vết rạn nứt tạo thành trên hư không kia vẫn còn tồn tại, nhìn mà hoảng sợ, có thể tạo ra loại vết nứt hư không như thế này trong bảo hồn giới của cấm bảo, tu vi thực lực của Đông Hoàng Phủ Tung tuy không bằng Thánh chủ nhưng cũng không kém là bao.
Tu vi lão tràn ngập các loại năng lượng kỳ lạ, vặn cong không gian, cho người ta cái cảm giác rằng chân thân của lão không ở nơi này lại giống như ở ngay đó, kỳ thật chân thân của lão ở trong lồng bảo vệ của nhiều lớp không gian, cho dù có công kích lão thì cũng sẽ không đánh được đến lão.
“ Món thánh bảo này của Thái Dương Thần Cung quả là kỳ lạ. “
Diệp Húc không nhịn được động dung, Thái Dương Thần Cung của Đông Hoàng Phủ Tung gần như một món nhân hoàng chi bảo, thứ phỏng chế phẩm của Thái Dương Thần Cung chân chính đã có được năng lực kỳ diệu khiến cho người ta không thể nào công kích được bản thể, như vậy Thái Dương Thần cung chân chính e là có thể ẩn náu ở trong vô số không gian, cho dù có công kích thế nào cũng không thể đánh tới tòa thần cung đó.
Loại vu bảo này Diệp Húc nhìn thấy lần đầu tiên.