Ở trong Thái Dương Thần Lô có không gian bát ngát gần như vô cùng vô tận, đây chính là bảo hồn giới của món cấm bảo này. Trong bảo hồn giới này, một mặt trời cực lớn lơ lửng trên đỉnh đầu Diệp Húc, ánh lửa vô biên vô tận trào ra từ trong đó, bị thần lò trong tay hắn cắn nuốt đi.
Mặt trời to lớn chừng vài trăm dặm, tuy đó không phải là mặt trời thực sự nhưng vẫn khiến cho người ta cảm thấy một cảm giác áp bách khó có thể thở nổi.
Nhưng không lâu sau, vầng mặt trời này đã bị Thánh bảo trong tay Diệp Húc kia cắn nuốt cho càng lúc càng ảm đạm, mà mặt trời trong món thánh bảo đó lại dường như được đến một tia sinh cơ, dần dần sáng ngời trở lại, trông như một châm một ngọn nến ở trong một quả cầu đen nhánh.
Món Thánh hoàng chi bảo này hấp thu được uy năng của cấm bảo Thái Dương Thần Cung nên đang từ từ phục hồi, tản ra một luồng hơi thở tuyệt cường, thậm chí còn hơn cả Vu Hoàng.
Diệp Húc lập tức tế thiên địa pháp tướng của mình lên, Hạo Thiên Đại Đế cất bước đi vào trong mặt trời đang hồi phục này, kết nối với Thánh hoàng phân thân của Hạo Thiên Đại Đế bên trong mặt trời, nỗ lực khống chế món Thánh hoàng chi bảo này.
Đây là một cơ hội khó có được, lấy thực lực bản thân hắn thì không có cách nào để khống chế được món Thánh bảo kia, dẫu sao Thánh bảo là do Thánh Hoàng luyện chế ra, lúc tế luyện cần một lượng tinh khí và tu vi to lớn, đủ để hút khô Diệp Húc chỉ trong khoảnh khắc. Nhưng giờ phút này, có tinh khí của cấm bảo Thái Dương Thần Cung cùng tu vi của Đông Hoàng Phủ Tung đã khiến cho hắn thoải mái tế luyện món Thánh hoàng chi bảo này.
Tinh khí của cấm bảo cộng thêm tu vi của Nhân Hoàng đỉnh phong là một nguồn năng lượng to lớn biết bao, Diệp Húc vốn không thể nào tế luyện được Thánh hoàng chi bảo, nhưng dưới tình huống này lại có khả năng, chuyện tốt như thế đi đâu để tìm?
Chỉ cần hắn tế luyện thành công món Thánh hoàng chi bảo này, cho dù là Đông Hoàng Thiên có tới thì cũng không thể cướp đi được món Thánh bảo này khỏi tay hắn.
Chỉ có Vu Hoàng, mà phải là Vu Hoàng có huyết thống của Hạo Thiên Đại Đế thì mới có thể đoạt đi món Thánh bảo này, bởi thế nên có thể nói nó đã là vật trong túi của Diệp Húc.
Không qua bao lâu, mặt trời trong Thái Dương Thần Lô kia đã bị hút cho chỉ còn to tầm vài dặm, uy thế càng lúc càng yếu, độ sáng càng lúc càng đạm, mà tốc độ phục hồi của mặt trời trong thánh bảo kia lại dần dần tăng lên, liên hệ giữa thiên địa pháp tướng của Diệp Húc và thánh bảo cũng càng thêm chặt chẽ.
Ba!
Vầng mặt trời trong cấm bảo của Thái Dương Thần Cung kia cuối cùng cũng bị thánh bảo cắn hết, dập tắt ngay tại chỗ, chỉ để lại một thân hình to lớn của một con Tam Túc Kim Ô với thân người đầu chim, lưng mọc đôi cánh, chân có ba cái, một thân lông vũ vàng hoa lệ, toàn thân phát ra từng luồng hơi thở bá đạo mà chỉ Vu Hoàng mới có.
Thân nó cao tới vài vạn trượng, trông như một vị thiên thần oai phong lẫm liệt, không thể xâm phạm.