Tu vi Hạ Đông Dương cũng chẳng cao minh là bao, còn kém xa Tu Đề Minh Tôn, cũng không sánh được với Bảo Hiền Minh Tôn và Diệp Húc. Sở dĩ y có thể cùng Bảo Hiền Minh Tôn chống lại chủ yếu dựa vào sự ảo diệu của Chư Thiên Thần Vương Công Đức ấn. Bằng không giao thủ cùng Bảo Hiền Minh Tôn, y sẽ không bị Bảo Hiền đoạt mất cửu đỉnh mà y tân tân khổ khổ mới luyện ra được chỉ trong vòng hai chiêu, thậm chí cả Thuần Dương linh mạch bậc chín cũng bị cướp đi nốt.
Không thể không nói, Chư Thiên Thần Vương Công Đức ấn quả thật ảo diệu vô cùng. Hạ Đông Dương dựa vào môn vu pháp này ngang tài ngang sức với Tu Đề Minh Tôn, thậm chí ép cho Bảo Hiền Minh Tôn rơi xuống hạ phong. Nhưng y lại đụng tới người cũng tinh thông môn vu pháp này là Diệp Húc thì chỉ có thể kinh ngạc, ngay cả một chiêu cũng không dám đỡ, thậm chí nửa chiêu cũng không có là đã bị Diệp Húc bắt giữ.
Y vừa sợ vừa giận, ngẩng đầu nhìn thì thấy Diệp Húc đã che khuất nửa bầu trời, ánh mắt như cười như không nhìn y, giống như y là một con kiến trong lòng bàn tay hắn.
Một cơn giận dữ nổi lên trong lòng Hạ Đông Dương, y quát lớn liên tục khiến cho từng đạo Chư Thiên Thần Vương Công Đức ấn đánh tới U Thiên Thần Vương Độ Ách ấn của Diệp Húc, định phá vỡ đạo phong ấn này để thoát khốn mà ra.
“Diệp Thiếu Bảo, ngươi cho ngươi là Thánh chủ thì có thể dùng một bàn tay bóp chết ta? Ta đã thu thành thân thể bất diệt nguyên thần bất diệt, mà còn kế thừa truyền thừa của Thủy tổ Thánh Hoàng, ai cũng đừng hòng làm gì được ta.”
Đột nhiên, năm chiếc trụ màu đỏ như thịt chống đỡ phiến trời đất Minh Nguyệt này sụp đổ xuống, lập tức đè sập lên Hạ Đông Dương. Hạ Đông Dương thậm chí còn chưa kịp nói xong đã bị Diệp Húc trực tiếp bóp chết.
Thân thể, nguyên thần và thiên địa pháp tướng của y đều nổ tung, thậm chí cả chân linh bất diệt cũng bị ép cho dập nát, chết đến không thể chết nữa.
Y vẫn cho mình là cao thủ tuyệt đỉnh có thể sánh với Nhân Hoàng, nhưng ở trước mặt vị bá chủ cấp Nhân Hoàng là Diệp Húc này, y lại chẳng là cái gì cả, trực tiếp bị nghiền nát. Nào là kiêu ngạo, nào là niềm tin, nào là huyết mạch của Thủy Tổ Thánh Hoàng đều biến thành hư ảo.
Oành!
Bầu trời đột nhiên sáng bừng hẳn lên, những luồng uy năng cấm bảo thoáng chốc bao phủ cả mấy nghìn dặm. Phía dưới thâm cốc, một chiếc thần lò vô cùng khổng lồ từ từ dâng lên, nó giam cầm hư không, phong ấn toàn bộ hư không lại, ngay cả ba vị Đại minh tôn như Già La Tu Đề và Bảo Hiền, ba vị cường giả cấp Nhân Hoàng cũng đều bị giam cầm. Con phá cẩu Hao Thiên Khuyển này cũng bị định giữa không trung, không thể động đậy.
Thái Dương Thần Lô.
Đông Hoàng Phủ Tung cuối cùng cũng ra tay.
Chiếc Thái Dương Thần Lô này không lớn, chỉ tầm một dặm, nhưng nó vừa xuất hiện khuếch trương hơi thở cấm bảo ra ngoài, ngay lập tức vạn dặm, trấn áp vạt vật phải thần phục.
Trong Thần lô, vô tận Thái Dương chân hỏa hừng hực bốc cháy, hóa thành một vầng mặt trời chói chang, đốt cháy tất cả, thiêu sụp hư không.