Cái đỉnh khổng lồ vừa xuất hiện trên bầu trời nhất thời định yên trời đất, phong tỏa Thiên Địa Âm Dương Sơn Phong Hỏa Thủy Lôi, trấn áp mặt đất cùng hư không, mặt đất trong thâm cốc đột nhiên chìm xuống hàng trăm mét giống như tường đồng vách sắt không gì phá vỡ được!
Còn linh mạch cửu giai thuần dương kia cũng bị đại đỉnh này trấn áp, uy phong lúc nãy mất sạch. Nó cố gắng giãy dụa chui vào mặt đất nhưng tốc độ cực kỳ chậm rãi.
Thân thể của nó một nửa đã xuống lỗ còn một nữa vùng vẫy trên không trung giống như một con rồng vặn vẹo thân hình để chui vào lòng đất vậy!
“ Hóa ra là người của Hạ gia, khó trách có thể tìm được Thuần Dương linh mạch bậc chín! “
Sắc mặt Diệp Húc kinh ngạc, uy lực của Thuần Dương linh mạch bậc chín rất mạnh có thể so sánh với Nhân Hoàng, tuy rằng không giống với Nhân Hoàng vận dụng vu pháp hoặc là vu bảo nhưng linh mạch này không phải là thứ mà mọi người có thể địch nổi chứ đừng nói chi là bắt giữ nó.
Người của Hạ gia có thể phong tỏa cửu giai thuần dương linh mạch này chứng tỏ phép mầu của người này đạt được mức Nhân Hoàng sơ cấp, hơn nữa còn có uy lực của vu bảo mới có thể đem Thuần Dương linh mạch bậc chín từ trong lòng đất ép ra ngoài, đem nó phong tỏa khiến cho nó không thể nào đào thoát!
Nếu đổi lại là một cao thủ bất diệt cảnh thì không thể nào phát ra thực lực của Nhân Hoàng, cho dù có được chí bảo của Nhân Hoàng cũng không thể nào định trụ được Thuần Dương linh mạch bậc chín. Nếu là Nhân Hoàng trung kỳ hay Nhân Hoàng đỉnh phong thì chỉ cần một chiêu vu pháp liền dễ dàng định trụ linh mạch này, căn bản không cần sử dụng vu bảo.
Còn vì sao Hạ gia có thể tìm được Thuần Dương linh mạch bậc chín, Diệp Húc cũng biết đại khái nguyên do trong đó.
Đại đỉnh của Hạ gia tụ tập khí hậu khác nhau ở từng khu vực trong thiên hạ, có công hiệu tương đương với Cẩm Tú Xuyên Sơn Đồ của Thang Hoàng. Tuy rằng không giống như Cẩm Tú Xuyên Sơn Đồ có thể xác định rõ vị trí của linh mạch nhưng đại đỉnh này có thể dựa theo khí hậu khác nhau từng khu vực để cảm ứng được phương vị của linh mạch.
Nhưng mà đại đỉnh kia của Hạ gia hiện giờ đang nằm trong ngọc lâu của Diệp Húc, còn cái đỉnh mang nhãn hiệu nhân hoàng chi bảo nọ của Hạ gia chỉ là hàng nhái mà thôi, thành thử ra đám người Hạ gia này tìm được Thuần Dương linh mạch bậc chín dựa vào may mắn khá là nhiều.
“ Thuần Dương linh mạch bậc chín, có thể bồi dưỡng Vu Hoàng! “
Ba vị đại minh tôn cùng Hao Thiên Khuyển dưới trướng Diệp Húc đều lộ ra bộ mặt hung ác dữ tợn như hổ rình mồi nhìn chằm chằm Thuần Dương linh mạch bậc chín.
Tu Đề minh tôn tám mắt mở ra, thản nhiên nói: “ Loại bảo vật này trăm triệu không thể để người khác đoạt được. “
“ Chủ công, lão ngưu ta xung phong giết người đoạt bảo, trở về đem hiến dâng cho chủ công! “
Bảo Hiền Minh Tôn đang định động thủ đánh cướp thì đúng lúc này, chỉ thấy hơn mười cao thủ Hạ gia từ trong động khẩu mà Thuần Dương linh mạch bậc chín chui ra lúc này mà bay ra, đồng thanh kêu lên: “ Thiếu chủ quả nhiên thần thông quản đại! “
“ Thiếu chủ? Chẳng lẽ hắn ta là con Thánh chủ Hạ gia, Hạ Đông Dương? “
Diệp Húc nao nao giơ tay lên làm Bảo Hiền Minh Tôn an tâm một chút khoang vội nóng nảy, ánh mắt của hắn quét tới đám người cao thủ Hạ gia, quả nhiên chỉ thấy mọi người đang ôm lấy Hạ Đông Dương bay đến đại đỉnh trên không.
Tu vi lúc này của Hạ Đông Dương cũng không thâm hậu, đã tu luyện tới bất diệt cảnh đỉnh phong, so với Diệp Dúc không kém chút nào làm cho Diệp Húc kinh ngạc không thôi: “ Bản thân ta gặp được kỳ ngộ bất phàm cộng với bảo vật kỳ diệu lúc trước mới làm tu vi bản thân tăng lên nhanh chóng, thường tự cảm thấy không ai sánh bằng. Nhưng tên Hạ Đông Dương, tu vi của y rốt cuộc làm sao lại được như thế? “
Tu vi của Hạ Đông Dương tuy rằng đột nhiên tăng mạnh nhưng không đáng để vào mắt của Diệp Húc, tu vi của hắn tuy vẫn chưa đạt đến cấp bậc Nhân Hoang, sỡ dĩ có thể định trụ Thuần Dương linh mạch bậc chín chủ yếu dựa vào sự kỳ diệu của cửu đỉnh này.