Cho dù là cả đời Tây hoàng cũng chưa từng đem Thiên Đình hoàn toàn luyện chế thành công. Khi thấy việc xây lại Thiên Đình này quả là một công trình rất lớn làm cho Diệp Húc không khỏi suy sụp.
Hắn không muốn bản thân giống gã Tây Hoàng kia, đem sinh lực cả đời mình đi vơ vét tài liệu luyện chế cái này.
Và hơn hết, hiện tại tu vi của Diệp Húc không thể đem Nam Thiên Môn luyện chế thành Nhân Hoàng chi bảo, tuy thực lực của hắn rất mạnh mẽ nhưng tu vi bản thân chưa luyện tới Nhân Hoàng kỳ. Chỉ có tu luyện đến Nhân Hoàng Kỳ thì hắn mới có thể đem một đạo cấm pháp Nhân Hoàng đánh vào trong Nam Thiên Môn, lúc đó mới đem cái cổng đó luyện hóa thành nhân hoàng chi bảo.
Cả Di La Thiên Địa Tháp, ngọc lâu và đỉnh Càn Khôn của Diệp Húc cũng chỉ là bất diệt chi bảo chứ không phải nhân hoàng chi bảo. Nguyên nhân là do Phách Hạ lão tổ trong đỉnh Càn Khôn chỉ đánh vào một đạo pháp lực của Nhân Hoàng mà không có dùng Nhân Hoàng cấm pháp, vì thế cái đỉnh bự này cũng không thể nào thăng cấp thành Nhân Hoàng chi bảo được cho dù nó có uy lực của Nhân Hoàng chi bảo.
“ Nhân Hoàng! “
“ Trong vòng mười năm ta nhất định phải tu luyện thành cảnh giới Nhân Hoàng, nếu không Vu hàng nhân kiếp của Ứng sư huynh ta tuyệt không thể đỡ được!”
Diệp Húc dẫn mọi người rời khỏi Nam Thiên Môn, lập tức thu hồi lại cái cổng này, một thân một mình đi vào tầng thứ tám của ngọc lâu.
Cho tới lúc này, Diệp Húc đã đả thông bảy tầng trước của Ngọc Lâu, lấy được bảy lần truyền thừa, mỗi lần như thế đều không giống nhau.
Tầng thứ tám Ngọc Lâu đại biểu chính là tâm pháp Tam Bất Diệt cảnh, mà tầng thứ chín đại biểu cho tâm pháp còn lại của Tam Hoàng cảnh, bao gồm cả cấm pháp hoàn chỉnh.
Mà ngọc lâu của hắn đã muốn trưởng thành tầng thứ mười lăm, nhưng Diệp Húc cũng không nghĩ rằng mình đả thông tầng thứ mười sẽ xuất hiện cấm pháp cao cấp gì cả.
Ngọc lâu của những kẻ khác chỉ có chín tầng là cực hạn, mà ngọc lâu của hắn là một món vu bảo kỳ lạ đã từ lâu không còn bị hạn chế của chín tầng ngọc lâu rồi. Nhưng tâm pháp trong thiên hạ có hạn, ngọc lâu của hắn cũng không thể từ không khí mà sáng tạo ra được, cho dù là tâm pháp vượt qua cảnh giới Thần Vương hay thậm chí vượt qua cả Tam Thần Vương cảnh cũng chưa chắc sẽ có.
Vì vậy, mấy tầng Ngọc Lâu sau này chắc chắn sẽ không có vật gì cả, tất cả chỉ là một mảnh hư vô mà thôi.
Diệp Húc tế lên Thiên Địa Pháp Tướng, dễ dàng phá tan lá chắn hư không của tầng thứ tám này, tiến vào bên trong.
Trước mặt hắn chính là một mảnh thế giới giống như thần tiên huyền ảo, nơi nơi tràn ngập tiên khí, nhưng mà Diệp Húc đưa tay ra sờ sờ thử lại phát hiện hóa ra đây chỉ là ảo cảnh mà thôi.