Kiều Kiều lấy Thương Nguyệt thần châu trấn trụ vài món bảo vật, Hao Thiên Khuyển và Tu Đề với Bảo Hiền lập tức không thấy áp lực nữa, cuống quít chạy ra khỏi Phong Thần đài, lòng còn sợ hãi.
“Tu Đề, Bảo Hiền, hai người các ngươi làm ta quá mất mặt rồi!”
Sắc mặt Diệp Húc trầm xuống, hắn hừ lạnh nói: “Còn không nhanh cảm ơn chủ mẫu đã ra tay cứu các ngươi?”
Tu Đề và Bảo Hiền vẫn chưa chết kinh hồn, vội vàng khom người thi lễ với Kiều Kiều, nói: “Đa tạ chủ mẫu!”
Kiều Kiều đỏ ửng cả mặt lên, đang định đáp lễ thì thoáng thấy Diệp Húc khẽ lắc đầu, nàng mới nhận đại lễ của hai người kia.
“Bộ nhân hoàng chi bảo này đã được chủ mẫu của các ngươi trấn áp. Tu Đề, ngươi thu nó lại rồi tế luyện, sau này Phong Thần đài sẽ là bảo vật của ngươi. Khiếu Thiên, ngươi đi tế luyện Phong Thần bảng và Đả Thần Tiên đi.”
Diệp Húc lấy ra một bảo tháp, trầm giọng nói: “Bảo Hiền, ta ban cho ngươi một món bảo vật khác, bất cứ kẻ nào dám chống đối ta thì ngươi cứ thu hắn vào trấn áp trong Thiên Ngục. Nếu những kẻ này gian ngoan mất linh thì áp lên Phong thần đài, trực tiếp xử tử.”
Tu Đề Minh Tôn mừng rỡ, vội vã gật đầu rồi tiến lên thu lấy Phong Thần đài. Hao Thiên Khuyển thì vô cùng vui sướng thu Đả Thần Tiên và Phong Thần bảng. Bảo Hiền Minh Tôn tiếp nhận Mười Tám Tầng Thiên Ngục. Hai người một chó rót hết tu vi toàn thân vào trong Phong Thần đài và Thiên Ngục, không ngừng luyện hóa.
Đám người Diệp Húc tiếp tục đi về phía trước, tới tầng thứ bảy Nam Thiên Môn thì thấy Tây Hoàng vẫn khoanh chân ngồi trong phiến không gian rộng lớn này, lòng bàn tay nâng cánh cửa vào tầng thứ tám. Ông bị Thanh đế đánh chết ở chỗ này.
Lúc trước Diệp Húc cũng không biết tu vi của Tây Hoàng khi còn sống đã đạt tới trình độ nào, nhưng giờ khi tu vi hắn tăng lên nhiều, kiến thức cũng hơn xa trước đây, nhìn đến khí thế của Tây Hoàng là hắn biết nhân vật thượng cổ này vẫn chưa phải Thánh Hoàng, nhưng đã vô hạn tiếp cận cảnh giới Thánh Hoàng.
Tu vi ông thật kinh thiên động địa, truyền thừa xa xưa, có được huyết mạch của Thiên Đế và Vương Mẫu thời Thiên Đình viễn cổ. Nhưng ông cũng không bị Thanh Đế đánh chết chỉ vì huyết thống cao quý, chủ yếu là bởi vì ngộ tính và tư chất của ông thật sự quá xuất sắc, lấy tu vi Vu Hoàng đã khai sáng ra tâm pháp đế cấp, nếu cứ để ông trưởng thành thì tất sẽ uy hiếp đến sự thống trị của mình, cho nên Thanh Đế mới bóp chết ông khi còn nôi.
Những hành động của Thiên Đế để duy trì địa vị thống trị của mình không chỉ có mỗi chuyện bóp chết thiên tài như thế này. Hiên Viên Thiên Đế thậm chí còn ngầm cho con trai mình truyền xuống huyết mạch thống trị thế giới Vu Hoang, tỷ như Đại Hạ chính là huyết mạch của Chuyên Húc Thần Vương, Đại Thương lại là huyết mạch của Đế Khốc Thần Vương, mà Chuyên Húc Thần Vương và Đế Khốc Thần Vương đều là con cháu của Hiên Viên Thiên Đế.
Thiên Đế thống trị Thiên giới, lại để huyết mạch của mình thống trị hạ giới, cứ như vậy là không có ai có thể uy hiếp đến địa vị thống trị của ông ta.