Diệp Húc tâm niệm vi động, Kiến Mộc thần trượng càng ngày càng nhỏ, hoá thành một cây thanh châm nhỏ, trong chớp mắt chui vào trong cơ thể Hao Thiên Khuyển, dừng trước trái tim Y Doãn. Chỉ thấy trái tim đó chen chúc cùng một chỗ với trái tim Hao Thiên Khuyển, đồng thời chuyển đập.
Diệp Húc tế khởi thần trượng, thôi động uy năng, vô số đạo thanh hà gào thét hướng trái tim Y Doãn quét đến, không ngừng diệt trừ ý chí trong trái tim Y Doãn.
Tu vi và thực lực hiện giờ của Diệp Húc đã vượt xa trước rất nhiều, Y Doãn nếu như còn sống, hắn tất nhiên là không thể diệt trừ ý chí Vu Hoàng cất chứa trong trái tim Y Doãn. Nhưng Y Doãn đã sớm chết không biết bao nhiêu vạn năm, thậm chí đến thân thể cũng chôn cùng với Chu U Vương. Với thực lực của Diệp Húc, diệt trừ ý chí Vu Hoàng trong tim tất nhiên là không thành vấn đề.
Rất nhanh, ý chí Y Doãn trong trái tim đã bị Kiến Mộc thần trượng tiêu trừ triệt để. Xúc tu vừa lỏng ra, Già La minh tôn vội vàng thoát thân ra ngoài, tránh xa con phá cẩu này.
Với thực lực của gã, tất nhiên không sợ con phá cẩu này, nhưng trái tim trong bụng nó quả thực là cổ quái, khiến gã vô cùng kinh ngạc.
Diệp Húc thu hồi Kiến Mộc thần trượng, lại có từng đạo thanh hà quét xuống, đem thân thể Hao Thiên Khuyển gột rửa, quét đi chỗ thịt ôi trong cơ thể nó, luyện hoá năng lượng dư thừa, khiến thân hình con phá cẩu này phục hồi như cũ, đến lúc này mới đi ra khỏi Y Doãn huyền quan.
Kiến Mộc thần trượng không chỉ có uy năng của cấm bảo bán thành phẩm, đồng thời cũng tràn đầy sức sống bừng bừng, dùng đề rèn luyện thân thể, nguyên thần, thiên địa pháp tướng, cũng khỗng tồi chút nào.
“Lão tử có Y Doãn huyền quan, hẳn là có thể lật đổ con phá cẩu này, trở thành đệ nhất tôn vương. Con phá cẩu này có trái tim Y Doãn, cũng có thực lực khắc chế ta…”
Trên Quan Tinh Phong, Già La minh tôn sắc mặt lúc sa sầm lúc lại sáng bừng lên, thỉnh thoảng liếc nhìn Hao Thiên Khuyển, chỉ thấy con phá cẩu đang chuyên tâm luyện hoá trái tim Y Doãn, gã trong lòng âm thầm tính toán: “Lão tử nếu như ra tay trước, lão tử thắng là cái chắc, nếu phá cẩu ra tay trước, e rằng ta cũng không có cách nào chống lại, còn về Tu Đề và Bảo Hiền, chỉ có thể lót đáy…”
Hao Thiên Khuyển cũng ý thức được trái tim Y Doãn tuyệt đối là thứ tốt, nếu như có thể luyện hoá, hợp nhất với trái tim của chính mình, thì trái tim của nó có thể cung cấp cho bản thân nguồn khí huyết kinh khủng như của Vu Hoàng, khiến thực lực bản thân càng tăng nhanh hơn.
Diệp Húc mặc kệ tính toán trong lòng hai tên này, thấp giọng nói: “Kỳ quái, theo lý mà nói, hai tên Tu Đề và Bảo Hiền tiến vào Nam Thiên môn lựa chọn bảo vật, nên ra ngoài rồi mới phải, tại sao lại vẫn chưa thấy tung tích bọn chúng?”
Bảy tầng trước của Nam Thiên môn đều đã được hắn khai thông, không có nhiều nguy hiểm, Tu Đề và Bảo Hiện vào bên trong, hẳn là rất nhanh liền có thể tiến vào tầng thứ bảy. Tầng thứ bảy của Nam Thiên môn chính là thiên đình do Tây Hoàng luyện chế, bên trong bảo vật vô số, đa phần đều là bất diệt chi bảo và Nhân Hoàng chi bảo, tìm được hai món bảo vật đối với bọn họ, hai vị Nhân Hoàng mà nói hẳn là không thành vấn đề.
“Ta từ trước không có cách nào chống cự uy áp của Tây Hoàng, chưa thể khai thông hai tầng cuối cùng của Nam Thiên môn, lần này thực lực tiến bộ lớn, tu vi cũng tăng nhiều, hơn nữa còn có Kiến Mộc thần trượng vật trọng bảo này, không biết có đủ thực lực để tiến vào tầng thứ tám tầng thứ chín của Nam Thiên môn hay không?”