“Mồi khác? Diệp sư đệ, khẩu vị của ngươi càng lúc càng lớn rồi đó.”
Ứng Tông Đạo chớp chớp mắt, cười nói: “Con gái ta thiên sinh lệ chất, quốc sắc thiên hương…”
Diệp Húc thấy thật sự chẳng thể đòi thêm thứ gì từ Ứng Tông Đạo đành phải bỏ qua, đồng ý chuyện này. Ứng Tông Đạo lập tức lấy tổ sư khai phái của thập đại ma điện ra khỏi ngọc lâu, Diệp Húc lập tức thu vào trong ngọc lâu của mình.
“Sư đệ, ngươi hơi quá đáng rồi.”
Ứng Tông Đạo ngẩng đầu nhìn ngọc lâu của Diệp Húc, không khỏi lắc đầu rồi bật cười một tiếng, nhẹ nhàng bay đi, cười nói: “Ngươi lại dám phỏng tạo bảo vật trời ban, phỏng tạo ra một cái ngọc lâu mười lăm tầng, giờ ta xem ngươi đi lừa gạt người khác như thế nào nữa.”
“Sư huynh, ta còn có một tòa bảo tháp mười một tầng nữa.”
Diệp Húc cười ha hả rồi tế Di La Thiên Địa Tháp lên, chỉ thấy Tông chủ Hoàng Tuyền Ma Tông đột nhiên lảo đảo một cái, suýt tí nữa thì từ trên không trung ngã xuống.
Diệp Húc cười ha ha, thu hồi ngọc lâu và bảo tháp, cảm thấy khá mỹ mãn.
Kỳ thật, cho dù Ứng Tông Đạo không lấy ra thân thể tổ sư khai phái của thập đại ma điện, hắn cũng sẽ chắn chắn hỗ trợ, giúp Ứng Tông Đạo vượt qua Vu Hoàng nhân kiếp.
Cho tới nay, Ứng Tông Đạo luôn đối đãi hắn không tệ. Lúc trước khi Diệp Húc bái nhập môn hạ Vệ Trăn Thái Thượng trưởng lão, toàn bộ Hoàng Tuyền Ma Tông không một ai thăm hỏi, chỉ có Ứng Tông Đạo một mình tiến đến, bái tế Vệ Trăn, xác lập thân phận Phong chủ Quan Tinh Phong cho Diệp Húc, khiến hắn tuổi còn trẻ đã nắm một tòa linh sơn trong tay, thậm chí còn chỉ điểm hắn tu hành vu đạo.
Ứng Tông Đạo chính là Tông chủ Hoàng Tuyền Ma Tông, mà lúc đó Diệp Húc mới chỉ là một vu sĩ vừa bước vào vu đạo, hắn đương nhiên không có tâm tư lợi dụng Diệp Húc gì cả.
Hắn làm tất cả đều là dẫn dắt kẻ mới.
Ở Hại Ngoại Tiên Các, Ứng Tông Đạo xuất ra một đạo ngôn pháp chống lại bàn tay của Tinh Đế. Ở Hạ gia Trung Châu, hắn ngăn cản Thánh chủ Hạ gia. Ở Hoàng Tuyền Ma Tông, hắn một chưởng đánh bại Yêu Hoàng của Nguyên Thủy Yêu Tông, đánh cờ với Lý Xương Long ở đế đô Đại Đường, phúng điếu tự trách trên Quan Tinh Phong, những điều đó Diệp Húc đều ghi nhớ trong lòng.
Cho dù Ứng Tông Đạo không có gì cả, cũng không lấy ra gì cho hắn, Diệp Húc cũng sẽ giúp Ứng Tông Đạo một tay, chống lại Vu Hoàng nhân kiếp.
“Ứng sư huynh, Ma Hoàng, hai người này không hổ là Vu Hoàng, mỗi một bước đi đều có suy tính sâu xa, hơn xa ta hiện giờ có thể suy đoán được.” Diệp Húc thầm nghĩ.
Ma Hoàng sở dĩ kết minh với Ứng Tông Đạo là bởi vì Nhị thái tử Hầu Nhân Vực, con trai Ma Hoàng ẩn núp trong Hoàng Tuyền Ma Tông hơn một trăm năm mươi năm, hơn phân nửa đã nắm hết cửu cấm của Hoàng Tuyền Ma Tông. Bởi vậy Ma Hoàng có tiền vốn để khắc chế Ứng Tông Đạo, cho nên y mới đề xuất kết minh.
Mà Ứng Tông Đạo sở dĩ đồng ý lần kết minh này bởi vì đã xốc hang ổ Ma Hoàng lên, lấy được thân thể tổ sư khai phái của thập đại thần điện, từ trong thân thể các Vu Hoàng này có thể hiểu biết được sự ảo diệu của Thập Điện Diêm La Ma Hoàng Đại Điển, cũng có tiền vốn khắc chế Ma Hoàng.