Diệp Húc nhìn Ma La Thiên và Hầu Nhân Vực rời đi, không giết chết được Hầu Nhân Vực khiến hắn có chút tiếc hận. Hắn tính sai một bước, không đoán được Hầu Nhân Vực đã tu thành thân thể bất diệt, hơn nữa vẫn chỉ dùng nguyên thần thứ hai giao thủ, nguyên thần đích thực thì giấu đi, hẳn là giấu trong ngọc lâu của gã.
Nếu không tính sai bước này, Hầu Nhân Vực sẽ bị giết chết rồi.
Tuy nhiên, nếu giết chết Hầu Nhân Vực thì tất sẽ không chết không ngừng với Ma Hoàng. Ma Hoàng tuy không ngại chuyện con của mình chém giết lẫn nhau, nhưng nếu con của y mà chết trong tay người khác thì y sẽ không thoải mái bỏ qua như vậy, chắc chắn sẽ có một trận ác chiến xảy ra!
Về phần sự trả thù mà Hầu Nhân Vực nói trước khi bị Ma Hoàng mang đi, Diệp Húc cũng không để ở trong lòng.
Thực lực của hắn dù không bằng Thánh chủ nhưng cũng không kém là mấy, có thể chống lại Thánh chủ một hai phần. Thực lực và tu vi Hầu Nhân Vực tuy không yếu, nhưng còn kém hơn Diệp Húc rất nhiều.
Huống chi tu vi thực lực Diệp Húc vẫn luôn tiến bước, cho dù Hầu Nhân Vực là thân thể ngũ hành, tu vi tiến cảnh có nhanh bao nhiêu nhưng so với Diệp Húc thì vẫn thua kém rất nhiều.
“Sư huynh, Giám thiên sứ rốt cuộc là gì?”
Diệp Húc không nhịn nổi hỏi: “Nghe nói Giám thiên sứ chính là Vu Hoàng của Thiên giới, phụ trách giám thị nhất cử nhất động của chư thiên. Giám thiên sứ trấn thủ thế giới Vu Hoang ta rốt cuộc là có mưu đồ gì?”
“Giám thiên sứ chẳng qua chỉ là tay sai của Thiên Đế, thay Thiên Đế chiêu nạp tân tấn Vu Hoàng. Nếu có người thăng tiến lên làm Vu Hoàng lập tức sẽ khiến Giám thiên sứ chú ý, hoặc là chiêu nạp, hoặc là đánh chết ngay tại chỗ.”
Ứng Tông Đạo hơi cười lạnh: “Trong ba ngàn thế giới, mỗi một thế giới đều có Giám thiên sứ trấn thủ, giám thị chư thiên. Ma Hoàng có dã tâm bừng bừng, tính toán thống nhất Vu Hoang và Hằng Cổ Ma Vực, nhưng lại bị Giám thiên sứ Hằng Cổ Ma Vực áp chế, giờ còn chưa kịp thi triển đại kế đã bị vị Giám thiên sứ kia ép cho phải chạy trốn khắp nơi! Nếu không, ngươi cho là hắn sẽ dễ nói chuyện như vậy sao?”
Diệp Húc cảm thấy khiếp sợ trong lòng, đường đường Ma Hoàng, vị Vu Hoàng duy nhất đương thời không ngờ cũng chật vật như vậy, đây đúng là chuyện hắn chưa từng ngờ tới!
“Đại kiếp nạn mà Ma Hoàng nói lại là chuyện gì?” Diệp Húc đột nhiên nhớ tới một chuyện, nghi hoặc hỏi.
Sắc mặt Ứng Tông Đạo ngưng trọng, ánh mắt nhìn về phía xa xa, hắn trầm giọng nói: “Trở thành Vu Hoàng sẽ khiến cho thiên địa kịch biến, Thiên giới sẽ mở ra trong chớp mắt, dắt một lượng lớn tiên linh khí rót vào trong cơ thể tân tấn Vu Hoàng. Thánh địa nào có thể cho phép thánh địa khác có Vu Hoàng xuất hiện? Đương nhiên là phải trừ cỏ tận gốc! Ở một khắc khi đối phương chưa trở thành Vu Hoàng kia, các đại thánh địa sẽ thúc giục cấm bảo đánh chết đối phương!”
Diệp Húc hiếu kỳ hỏi: “Nếu bị các thánh địa khác đánh chết, sao Ma Hoàng lại có thể trở thành Vu Hoàng được?”
“Sở dĩ Ma Hoàng có thể trở thành Vu Hoàng, ngoài chuyện tu vi của y cực dũng mãnh, có thể đối kháng với các đại thánh địa Hằng Cổ Ma Vực, thì còn một nguyên nhân khác, chính là Hằng Cổ Ma Vực rất ít thánh địa.”