Sự xuất hiện của Ứng Tông Đạo là ngoài dự kiến của Diệp Húc, nhưng đồng thời cũng khiến hắn thở phào nhẹ nhõm. Thiên hạ hiện nay chính đang ở thời buổi rối loạn, Hoàng Tuyền Ma Tông tuy có Triều Công Thiều trấn thủ nhưng dù sao cũng có vẻ yếu kém. Mà Diệp Húc tuy thực lực đột nhiên tăng mạnh, nhưng dù sao vẫn còn thua kém Thánh chủ một ít.
Hiện giờ cao thủ xuất hiện lớp lớp, lại có yêu ma cùng con trai Đế Khốc làm loạn, Ứng Tông Đạo vẫn là nòng cốt của Hoàng Tuyền Ma Tông, không thể thay thế.
“Thực lực của Ứng sư huynh lại cao sâu không biết bao nhiêu lần, hiện giờ đã bước một chân vào cảnh giới Vu Hoàng rồi!”
Diệp Húc nhìn về phía Ứng Tông Đạo, chỉ thấy hơi thở hắn càng thêm mờ ảo, đồng thời lộ ra những tia bá đạo chỉ có Vu Hoàng mới có. Nhưng hắn vốn tao nhã, mặc dù khí thế có thêm phần bá đạo cũng làm cho người ta có cảm giác như gió xuân, hoàn toàn khác với loại khí thế phách tuyệt thiên hạ hủy diệt chúng sinh của Ma Hoàng!
“Ứng Thiệu Ứng Tông Đạo, không hổ là một trong những cường giả mạnh nhất thế giới Vu Hoang.”
Thân thể của Ma Hoàng cấm pháp phân thân kia nhanh chóng co nhỏ lại, sau một lúc đã ngưng tụ lại như người bình thường, nhẹ nhàng bước ra khỏi hư không, từ Hằng Cổ Ma Vực đi tới.
Tướng mạo y cực kỳ tuấn mỹ, độc nhất vô nhị, chỉ nhìn tướng mạo thì y gần như cùng tuổi với Diệp Húc, Ứng Tông Đạo, nhưng thực tế thì y còn lớn tuổi hơn Ứng Tông Đạo rất nhiều, chính là lão quái vật cùng thời kỳ với Già La Minh Tôn.
Tuổi của y đã gần hai ngàn tuổi, có thể ngược dòng đến niên đại của Tông chủ Hoàng Tuyền Ma Tông Hạng Tịch và Thủy hoàng đế.
Đây là bộ dáng đích thực của y, đế bào thuần một màu đen, trông như một vị hoàng đế ẩn nấp trong bóng tối, đêm tối giáng xuống chính là khi đế hoàng thống trị thế giới Vu Hoang.
“Lâu nay nghe nói thế giới Vu Hoang có hai đại cao thủ, Tinh Đế tư chất đứng đầu, Ứng Tông Đạo ngộ tính hạng nhất, hiện giờ gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.”
Ma Hoàng Ma La Thiên đánh giá Ứng Tông Đạo từ trên xuống dưới, bỏ qua không khí giương cung bạt kiếm lúc trước, nói: “Xem ra bản hoàng lúc trước đã khinh thường ngươi. Nếu lúc trước bản hoàng biết ngươi có ngộ tính như thế, sao có thể tha cho ngươi sống đến hôm nay? Lại càng không đem Hoàng Tuyền Ma Tông trở thành bàn đạp tiến quân Vu Hoang của ta, mà lựa chọn thánh địa khác, như thế sẽ càng thêm an toàn.”
Ứng Tông Đạo cười nói: “Ma Hoàng quá khen, nếu nói ngộ tính là Ứng mỗ chỉ có thể xếp thứ hai, không dám tự xưng thứ nhất.”
Triều Công Thiều từ trên Luân Hồi Thiên Bàn bay tới, cùng mọi người đứng chung một chỗ, như gặp đại địch. Tuy Ma Hoàng chỉ đưa một khối cấm pháp phân thân đến Hoàng Tuyền Ma Tông, nhưng thực lực của y vẫn mạnh mẽ cực đoan như trước, nếu đại khai sát giới thì đó sẽ là một tràng hạo kiếp cho Hoàng Tuyền Ma Tông!
Ma La Thiên cười ha ha, không để ý đến Triều Công Thiều và đám cao thủ Hoàng Tuyền Ma Tông, hào khí y ngút trời, có một loại khí độ làm cho người ta phải xấu hổ.
Y cười to nói: “Ứng Thiệu, ngươi tự nhận ngộ tính của ngươi không bằng bản hoàng? Rất hiếm khi ngươi tự biết bản thân như thế. Nhưng ở trong thế giới Vu Hoang này, ngộ tính của ngươi vẫn là thiên hạ đệ nhất!”