Lục Đạo Phá Diệt cấm điển chính là một môn cấm pháp thâm sâu nhất trong Cửu cấm của Hoàng Tuyền Ma Tông, cũng là một môn cấm pháp khó luyện nhất. Ứng Tông Đạo đã đem Bát cấm lần lượt tu luyện đến đỉnh cao Nhân Hoàng, vô hạn tiếp cận Vu Hoàng, chỉ duy nhất môn cấm pháp này, thuỷ chung không có cách nào luyện đến cảnh giới viên mãn.
Gã lần này đến cái nơi nguy hiểm dị thường đó, đứng ở nơi tổ sư Hoàng Tuyền Ma Tông từng đứng, quan sát dấu vết viễn cổ, lĩnh hội cảm ngộ và tâm tình của sư tổ Ma Tông khi đó, đối với việc gã tu luyện Lục Đạo Phá Diệt cấm điển có lợi ích rất lớn.
Diệp Húc cũng có được Lục Đạo Phá Diệt cấm điển, có điều hắn không hề tu luyện môn cấm pháp này, mà là trực tiếp dung hợp Bàn Vương Khai Thiên kinh, cùng với Thập điện Diêm La Ma hoàng đại điển của Ma hoàng tham chiếu lẫn nhau, cùng hoàn thiện Lục Đạo Luân Hồi của hắn.
“Ta tuy rằng không cần tu luyện Lục Đạo Phá Diệt cấm điển, nhưng nếu như hoàn thiện Bàn Vương Khai Thiên kinh, đạt được ý nghĩa đích thực của Lục đạo, lĩnh ngộ đạo lý vạn vật luân hồi thì vẫn nên đi những nơi Ứng sư huynh từng đi qua, tận mắt xem xem tình hình khi đó tổ phụ từng thấy.” Diệp Húc thầm nghĩ.
Lúc này phần lớn chúng đệ tử của Hoàng Tuyền Ma Tông đều có thương tích, thậm chí còn có một vài người thương thế cực nặng. Quy Thiên Thư mặc dù thất bại rút lui, nhưng Thập Vạn Đại Sơn của Hoàng Tuyền Ma Tông gần như bị huỷ diệt hết sạch, chỉ còn lại một vài dãy núi ít ỏi. Toàn bộ linh sơn suýt nữa đã bị huỷ hết trong tay đám người Quy Thiên Thư, Hoàng Huyền Ma Tông có thể nói là tổn thất nghiêm trọng vô cùng.
Những đệ tử may mắn sống sót sắc mặt thảm hại, cho dù là các phong chủ linh phong, linh sơn và các Thái Thượng trưởng lão cũng có chút ý chí tinh thần sa sút.
“Cơ nghiệp mấy trăm vạn năm Hoàng Tuyền Thánh tông ta nay lại bị huỷ hoại trong chốc lát, nên làm thế nào cho phải?”
Tiết trưởng lão lẩm bẩm nói.
Thái thượng trưởng lão Khúc Đình San lắc đầu nói: “Chủ lực của Thánh tông ta vẫn còn, chỉ là huỷ đi vài toà linh sơn mà thôi. Cùng lắm là trùng luyện linh sơn, nhiều thì mấy tháng, ngắn thì mấy chục ngày, là có thể luyện thành Thập Vạn Đại Sơn từ đầu, hồi phục như cũ. Chỉ là linh mạch của các đỉnh, đều đã bị đám người Quy Thiên Thư huỷ đi, linh mạch bị huỷ, linh sơn cũng không còn, vẫn cần phải đi thu thập lại linh mạch. Như vậy thì phiền phức rồi.”
Vài vị trưởng lão khác cũng không khỏi thở dài, linh mạch trong mười vạn đại sơn của Hoàng Tuyền Ma Tông nhiều không đếm hết, lần này linh sơn bị huỷ, linh mạch cũng bị đánh vỡ, muốn khôi phục lại hưng thịnh như ngày trước, không có thời gian mấy năm mấy chục năm, e rằng không cách nào làm được.
Huống hồ bây giờ đại bộ phận chủ lực của Ma Tông đều có thương thế, cần phải dưỡng khỏi thương thế mới có thể ra ngoài thu thập linh mạch. Nhưng mà hiện nay thiên hạ đại loạn, quần ma luân vũ, còn có con nối dõi của Đế Khốc Thần Vương hoành hành, ra ngoài tìm kiếm linh mạch e rằng hoàn toàn không phải chuyện tốt, có lẽ sẽ có rất nhiều người phải bỏ mạng bên ngoài.