Diệp Húc làm thế nào có thể một bước đi lên chiếc thuyền lầu này, hầu như không một ai có thể nhìn rõ, khiến người ta chỉ cảm thấy hắn đột nhiên biến mất từ trên Luân Hồi Thiên Bàn, một khắc sau lại lên trên thuyền lầu, cầm trượng giết người!
Loại thần thông này tất nhiên là sự kết hợp của Hư Không ấn và Trường Không ấn nên mới có thể có hiệu quả thần kỳ như vậy. Lại có thêm Kiến Mộc thần trượng loại cấm bảo bán thành phẩm này, cho dù là Nhân Hoàng cũng không tránh được, trực tiếp bị một trượng đánh chết cả thân thể, nguyên thần, thiên địa pháp tướng, ngay cả chân linh bất diệt cũng bị đánh vỡ.
Nếu là trước đây, Diệp Húc tất nhiên không có loại thần thông này. Chiến lực của hắn tuy mạnh, nhưng cũng chỉ có thể tranh cao thấp với Nhân Hoàng bình thường, cho dù thắng được thì cũng vô cùng gian nan.
Có điều sau khi có được Kiến Mộc thần trượng, Diệp Húc liền tương đương với một nửa Thánh chủ, trượng ở trong tay phát ra uy năng cấm bảo bán thành phẩm, giết chết Nhân Hoàng dễ dàng như trở bàn tay!
Triều Công Thiều không khỏi biến sắc, Diệp Húc làm thế nào rời khỏi bên cạnh lão, làm thế nào đến được bên trong đám địch, cầm trượng giết người, đem một tên bá chủ cấp Nhân Hoàng đánh chết bằng trượng, đến lão cũng không thể nhìn rõ. Lão chỉ cảm thấy Diệp Húc đột nhiên biến mất, một lúc sau lại xuất hiện phía trước tên cao thủ cấp Nhân Hoàng đó, gõ một trượng đánh chết đối phương.
Đây là cái chết triệt để, ngay cả chân linh bất diệt cũng bị đánh giết, hoàn toàn không có đường sống lại nữa.
Một trượng giết chết Nhân Hoàng, cho dù là Triều Công Thiều tự thấy lão chưa chắc có thể làm được.
“Bốn năm không gặp, tên tiểu tử này càng ngày càng mạnh, cũng càng ngày càng cả gan làm loạn rồi!”
Diệp Công Thiều không khỏi vì Diệp Húc mà toát mồ hôi lạnh, Diệp Húc không nói một lời, cầm trượng giết người, tất nhiên là uy phong bát diện, nhưng lại khiến bản thân rơi vào thế nguy hiểm: “Cái tên Quy Thiên Thư đó chính là cường nhân trên Thiên giới xuống, có trong tay cấm bảo bán thành phẩm Tam Thánh Điện, thực lực mạnh, trong số các Thánh chủ đều thuộc vào nhân vật thượng tầng. Thiếu Bảo cái tên ngốc này thâm nhập vào trong bọn chúng, e rằng tự thân khó bảo toàn… Không, tên tiểu tử này là thiên tài xuất chúng của Hoàng Tuyền Ma Tông ta, cho dù phải liều cái mạng già này thì ta cũng phải bảo vệ hắn chu toàn.”
“Dám ở trước mặt ta giết người, ngươi thật to gan!”
Bên trong kim điện, tiếng hừ lạnh của Quy Thiên Thư truyền đến. Tam Thánh Điện chấn động, một luồng rung chuyển như từ vực sâu vang dội truyền đến, đánh đến chỗ thuyền lầu mà Diệp Húc đang đứng.
Ngay cả Quy Thiên Thư cũng không có cách nhìn ra Diệp Húc làm thế nào lên được thuyền lầu, có điều Diệp Húc không nói một lời liền xông vào giết người, chắc chắn là muốn lập uy, khiến uy phong của bọn họ mất hết!
“Diệp mỗ muốn đi, không ai có thể ngan cản được ta.”
Diệp Húc đứng ở đầu thuyền, ngẩng đầu hướng về phía kim điện, thân ảnh đột nhiên biến mất, một lúc sau lại hiện ra ở trên Luân Hồi Thiên Bàn, đứng bên Triều Công Thiều, cứ như chưa hề nhúc nhích vậy.
Thiệu Công Thiều vốn dĩ dự định ra tay cùng Quy Thiên Thư chống đỡ cứng rắn, thấy thế vội vàng gạt bỏ chủ ý này, trong lòng vừa mừng vừa ngạc nhiên, đồng thời lại có chút hoảng sợ.