Mi tâm của Diệp Húc, trên bầu trời thiên đình, ngoài chiếc Hạo Thiên chuông này thì còn có một tòa ngọc lâu khác, vững vàng trấn áp Hạo Thiên chuông, không cho tiếng chuông vang lên.
Chiếc chuông lớn này chính là luồng trận vân của cấm bảo Hạo Thiên chuông của Đông Hoàng gia, chất chứa uy năng tuy không đủ để đánh chết Diệp Húc, nhưng nếu chuông vang lên thì vẫn có thể khiến hắn trọng thương!
Hắn đem hết toàn lực mới làm đến được bước này, mà trừ bỏ chiếc chuông này ra ngoài như thế nào thì lại khiến hắn gặp khó khăn.
Hiện giờ, Diệp Húc mới biết rõ được chỗ khó chơi của cấm bảo.
Không trừ đi trận vân của Hạo Thiên chuông thì tai họa ngầm vẫn còn, nếu đang giao thủ với cường giả mà nó đột nhiên bùng nổ thì bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng Diệp Húc!
Đây là chuyện hắn hoàn toàn không thể chấp nhận được!
Diệp Húc thu thiên địa pháp tướng, ngọc lâu tiếp tục trấn áp trận văn của Hạo Thiên chuông, hắn thầm nghĩ: “Ta không thể hoàn toàn xóa đi đám trận vân này. Không biết dùng Luân Hồi Thiên Bàn của Hoàng Tuyền Ma Tông ta thì có làm được không?”
Thập Vạn Đại Sơn, Hoàng Tuyền Ma Tông.
Diệp Húc từ xa nhìn lại thì thấy cấm bảo của Hoàng Tuyền Ma Tông, Luân Hồi Thiên Bàn lúc này đang treo cao trên không trung Thập Vạn Đại Sơn, từ từ chuyển động.
“Luân Hồi Thiên Bàn sống lại!” Diệp Húc cả kinh trong lòng, hắn vội vàng nhìn kỹ, chỉ thấy Thập Vạn Đại Sơn đổ vỡ tàn phá, rắt nhiều hộ sơn đại trận của các linh sơn đã bị người ta đánh vỡ. Các cao thủ Hoàng Tuyền Ma Tông trong núi đều chết rất nhiều, một mảnh hỗn độn.
Lúc này đám đệ tử còn sót lại của Hoàng Tuyền Ma Tông đều đi đến dưới vòng bảo vệ của Luân Hồi Thiên Bàn.
Diệp Húc vội vàng nhìn về phía Quan Tinh Phong, chỉ thấy Luân Hồi Thiên Bàn lúc này cũng bảo vệ được Quan Tinh Phong, không để cho Đại thánh sơn này lọt vào tập kích, lúc này hắn mới thoáng yên tâm.
“Đến tột cùng là ai lại dám tấn công Hoàng Tuyền Ma Tông ta? Chẳng lẽ Ứng sư huynh còn chưa trở về sao?” Diệp Húc liếc mắt nhìn thì thấy xa xa đối diện với Luân Hồi Thiên Bàn là một tòa cung điện. Tòa cung điện này kim bích huy hoàng, ngoài cung điện có một con lâu thuyền neo đó. Bên trong cung điện có một gã nam tử trẻ tuổi yêu dị ngồi đó, dưới trướng là một đám đại vu với tu vi cực cao, khí xung ngưu đấu.
“Hoàng Tuyền Ma Tông chẳng qua chỉ là một môn phái nhỏ bé ở hạ giới này, chẳng lẽ muốn nghịch thiên mà đi?”
Tên trẻ tuổi kia đặt tay đặt lên thanh vịn, thản nhiên nói: “Hiện giờ huyết mạch của Đế Khốc Đế quân đã giáng xuống Vu Hoang, chuẩn bị thống nhất thế giới Vu Hoang. Hoàng Tuyền Ma Tông giờ thần phục con của Đế quân thì tương lai sẽ vinh hoa phú quý không thể tưởng tượng được, nếu không theo thì chỉ còn đường diệt môn.”
“Thúi lắm!”
Triều Công Thiều đứng ở trên Luân Hồi Thiên Bàn, nổi giận nói: “Hoàng Tuyền Ma Tông ta đã lập phái từ thời viễn cổ, đứng sững sững mấy trăm vạn năm không ngã. Tên nhóc thối tha như mi mà cũng dám dõng dạc đòi diệt cả Hoàng Tuyền Ma Tông ta sao?”
Diệp Húc nhận thấy bên người Triều Công Thiều, các cao thủ Hoàng Tuyền Ma Tông đều ra hết, không ít đại vu Tam Tương cảnh Tam Bất Diệt cảnh quần tụ, cùng nhau thúc giục Luân Hồi Thiên Bàn. Hoàng Tuyền Ma Tông tuy không thể sánh bằng tam cung, nhưng cũng là đại phái nổi danh trong lục phái, cao thủ phần đông. Có rất nhiều cao thủ mà Diệp Húc chưa từng gặp qua, hẳn là thuộc Tiền tông chủ Triều Công Thiều truyền lại, tu vi cực cao, có một số thậm chí còn tu luyện đến Tam Bất Diệt cảnh!