Diệp Húc độn một cái đi vạn dặm, lập tức ẩn mình vào hư không, tránh thoát Hạo Thiên chuông, nghênh ngang rời đi.
Uy lực của Hạo Thiên chuông quá mạnh mẽ, tuy không phải Vu Hoàng tuyệt đối không thể phát uy được uy năng của Hạo Thiên chuông, nhưng chỉ một luồng uy năng thì không phải Diệp Húc có thể chống lại.
Cấm bảo Hạo Thiên Đại Đế luyện chế khi thành Vu Hoàng không phải là tầm thường.
Đông Hoàng Hàn, Đông Hoàng Sóc thấy hắn rời đi mà không làm gì được. Lúc trước Diệp Húc có thể thong dong trốn thoát khỏi tay Lý Long Xương đã có nghĩa hắn đã chen chân vào hàng ngũ cường giả đứng đầu đương thời.
Mặc dù là Thánh chủ cũng chỉ có thể thắng hắn chứ chẳng thể nào giết chết hắn được.
Hai người bọn họ không phải là Thánh chủ, mà Thánh chủ Đông Hoàng gia Đông Hoàng Việt đã chết trong tay Diệp Húc, điều này khiến hai người vừa nổi giận vừa sợ hãi.
Diệp Húc lẻ loi một mình mà có thể cướp đi Kiến Mộc thần trượng dưới sự công kích của ba vị Nhân Hoàng, thậm chí còn ra tay đánh chết Thánh chủ Đông Hoàng gia. Tuy bọn họ vì luyện chế Kiến mộc thần trượng mà thực lực tổn hao lớn, nhưng Nhân Hoàng dù sao vẫn là Nhân Hoàng, cho dù tu vi tổn hao nhiều cũng hơn xa đại vu Tam Bất Diệt cảnh, càng đừng nói đến đại vu Tam Tương cảnh.
Mà Diệp Húc lại có thể đột phá sự phong tỏa vây công của ba người bọn họ, liên tục đánh nát thân thể Đông Hoàng Việt. Phần thực lực tuyệt đối có thể đả thương tới Thánh chủ, thậm chí Nhân Hoàng đỉnh cao cấp Thánh chủ bị hắn đánh lén cũng sẽ bị trọng thương nặng!
Không chỉ như vậy, dưới sự vây công của Đông Hoàng Hàn và Đông Hoàng Sóc, Diệp Húc vẫn có thể thoát thân mà ra, đánh nát hai món nhân hoàng chi bảo, lại đánh chết Đông Hoàng Việt, chống lại uy năng của cấm bảo. Loại thực lực này cho dù gọi là cấp bậc Nhân Hoàng cũng chưa đủ!
“Hàn huynh, chúng ta có đuổi theo không?”
Đông Hoàng Sóc căm hận nói với sắc mặt rất bi phẫn: “Gia chủ chết trong tay y, Kiến Mộc thần trượng cũng bị kẻ này cướp mất. Không giết y thì Đông Hoàng thế gia sao có thể sống yên ở thế giới Vu Hoang này? Mau tập trung cao thủ Đông Hoàng gia đánh tới Hoàng Tuyền Ma Tông, tàn sát hết tất cả, diệt sạch đạo thống của bọn chúng!”
Đông Hoàng Hàn dường như già đi mấy trăm tuổi chỉ trong chớp mắt, suy sụp nói: “Đuổi theo thì có thể làm gì? Tên tiểu tử Diệp Thiếu Bảo kia trốn thoát, trở lại Hoàng Tuyền Ma Tông chính là hổ thêm cánh. Hoàng Tuyền Ma Tông cũng không phải là không có cấm bảo, còn có đám lão ma đầu Triều Công Thiều, Ứng Tông Đạo tọa trấn. Đánh đến Hoàng Tuyền Ma Tông, chỉ sợ Đông Hoàng thế gia ta sẽ bị xóa tên khỏi thế giới Vu Hoang này.”
“Hàn huynh, ta nghe nói Ứng Tông Đạo kia vì đạt tới thành tựu chí cao nên đã rời khỏi Hoàng Tuyền Ma Tông, đi một nơi thần bí định tu luyện cấm pháp của gã lên cảnh giới đại thành.”
Đông Hoàng Sóc căm hận nói: “Ứng Tông Đạo không ở, Hoàng Tuyền Ma Tông không còn cao thủ Nhân Hoàng nào khác, chỉ dựa vào một lão Triều Công Thiều và Diệp Thiếu Bảo, Đông Hoàng thế gia ta là không có lực đánh một trận!”
“Triều Công Thiều chính là Nhân Hoàng đỉnh phong, Diệp Thiếu Bảo tuy tu vi không kịp, nhưng có thể toàn thân chạy ra khỏi ba người chúng ta liên thủ vây công, cũng đã tương đương với một vị cường giả Nhân Hoàng đứng đầu. Đông Hoàng gia ta chỉ còn lại hai chúng ta là Nhân Hoàng, đến tiêu diệt Hoàng Tuyền Ma Tông chắc chắn sẽ đại bại, khiến Đông Hoàng gia ta rơi vào vạn kiếp bất phục!”