Diệp Húc giơ tay nhẹ nhàng ra một chiêu, ngọc lâu xoay tròn rồi càng lúc càng nhỏ lại. Khi rơi vào trong tay hắn thì ngọc lâu chỉ còn cao có một thước, trông thật nhỏ bé dễ thương.
Tòa ngọc lâu này của Diệp Húc tuy không phải cấm bảo, nhưng uy năng của nó đã đạt tới cấp bậc của cấm bảo, chỉ còn thiếu một cấm pháp hoàn chỉnh nữa. Hiện giờ hắn lấy cấm pháp Bàn Vương Khai Thiên Kinh của mình đến thúc giục ngọc lâu, đánh nát hai món nhân hoàng chi bảo Hạo Thiên chuông và Hạo Thiên kính này thật dễ dàng!
Dựa vào uy năng của ngọc lâu, Diệp Húc thậm chí còn có thể chống lại công kích của vị Nhân Hoàng đỉnh Lý Long Xương cùng với một món cấm bảo bán thành phẩm Lăng Yên các, đối phó hai món nhân hoàng chi bảo cũng không nói chơi.
Ngoài cấm bảo chân chính hoặc cấm bảo bán thành phẩm, những bảo vật khác không có thứ nào có uy năng vượt qua được uy năng của ngọc lâu!
“Cấm bảo chân chính của Đông Hoàng gia? Hạo Thiên chuông?”
Diệp Húc ngưng mắt nhìn về phía chiếc chuông lớn lơ lửng trên Thang cốc xa xa kia. Uy năng của cấm bảo đã ảnh hưởng đến nơi đây, xua đi toàn bộ thiên địa nguyên khí của lục địa Lương Phường, khiến gần như tất cả các vu sĩ trong lục địa đều bị trấn áp, không thể nào dùng chân nguyên!
Chỉ có một số ít cường giả, đại vu mới có thể đối kháng được uy áp của Hạo Thiên chuông, ở dưới uy lực của Hạo Thiên chuông cố gắng chống đỡ!
Tu vi Đông Hoàng Việt bị tổn hao nhiều, lại liên tục bị Diệp Húc đánh nát thân thể, mỗi một lần bị đánh nát nguyên thần và thiên địa pháp tướng thì tu vi thực lực lại yếu đi hẳn, kém xa trình độ mà Thánh chủ nên có.
Lần này y cưỡng ép triệu tập cấm bảo, thời gian hao phí cũng khá dài, thúc giục uy năng cấm bảo cũng chậm chạp.
“Thánh chủ Đông Hoàng gia muốn triệu tập cấm bảo trấn chết ta sao? Ta đây trấn chết ngươi trước!”
Hung quang lóe ra trong mắt Diệp Húc, hắn đột nhiên bay lên, ngọc lâu trong tay vù vù xoay tròn, gào thét đánh tới Đông Hoàng Việt.
Tòa ngọc lâu này bay đến trên đầu Đông Hoàng Việt thì đã hóa thành một tòa ngọc lâu cao vạn trượng, ép cho hư không nứt toác ra, hung hăng trấn xuống Đông Hoàng Việt!
“Không xong!”
Đông Hoàng Việt rùng mình, giờ phút này y đã rùng một nửa tu vi để đuổi đi nguyên thần trong Kiến Mộc thần trượng của Diệp Húc, một nửa tu vi thì dùng để thúc giục cấm bảo của Đông Hoàng gia Hạo Thiên chuông, nay y đã không còn chút sức mạnh dư thừa nào để đối kháng lại sự trấn áp của ngọc lâu!
Mà lúc này Đông Hoàng Hàn và Đông Hoàng Sóc đã bị ngọc lâu của Diệp Húc đánh bay, không thể tới cứu, khiến y lâm vào nguy cơ trước nay chưa từng có.
Ngọc lâu trấn xuống, Đông Hoàng Việt càng cảm thấy những luồng hơi thở tử vong đang giáng đến. Tòa ngọc lâu này chất chứa uy năng mênh mông, tuyệt đối có thể trấn chết y, thân thể nguyên thần thiên địa pháp tướng đều sẽ bị chấn vỡ, thậm chí cả chân linh bất diệt cũng đều có thể bị trọng thương trước nay chưa từng có!
Nếu lọt vào công kích như vậy, tu vi cảnh giới của y đều sẽ bị đánh xuống, phải khổ tu mấy trăm năm mới có thể khôi phục, thậm chí là sẽ để lại ám tật. Nếu như vậy, cả đời này đừng hòng khôi phục được đỉnh cao!