Đông Hoàng Hàn không hổ là con quái vật đi ra từ Đông Hoàng gia, kinh nghiệm chiến đấu phong phú. Trong chớp mắt cảnh giác, y lập tức tế nhân hoàng chi bảo lên bảo vệ bản thân.
Chiếc Hạo Thiên chung này tuy không phải là cấm bảo chân chính mà chỉ là nhân hoàng chi bảo, nhưng uy năng của nó thật mênh mông, bất kể là công hay thủ đều đứng đầu trong những món nhân hoàng chi bảo.
Một kích toàn lực của Diệp Húc chỉ có thể để lại một chưởng ấn thật sâu trên chiếc chuông này, ngay lập tức Hạo Thiên chuông tự mình chữa trị, khiến cho chưởng ấn biến mất.
Hạo Thiên chuông đỡ được một kích của Diệp Húc, chỉ thấy bàn tay của Đông Hoàng Hàn vừa lật, hung hăn chấn một cái. Lập tức hồng chuông đại lữ, ma âm xung đãng, vô số âm ba đánh tới Diệp Húc. Ma âm chấn đãng khiến Diệp Húc không khỏi kêu lên một tiếng, thân thể nguyên thần và thiên địa pháp tướng đều bị ma âm đánh cho tơi tả!
Món nhân hoàng chi bảo do Đông Hoàng Hàn tự mình luyện chế, lại được gã tế lên, uy năng lại càng hơn kẻ ngoài. Một chuông kêu vang đánh nát tất cả, ngay cả thân thể Diệp Húc cũng gần như không chịu nổi.
Coong!
Trong thân thể Đông Hoàng Hàn đột nhiên bay ra một tôn Nhân Hoàng phân thân, dung nhập vào trong Hạo Thiên chuông, thúc giục chuông lớn. Ngay lập tức bàn tay lại lật gõ vang Hạo Thiên chuông, ma âm cuồn cuốn như những cột khói đen công phạt hướng Diệp Húc, uy năng còn mạnh mẽ cả vừa nãy!
Cùng lúc đó, Đông Hoàng Sóc giáp công đánh tới, sau đầu y mặt trời bay lên hóa thành một đại Kim Luân Minh Kính. Một đạo Thái Dương thần quang chiếu thẳng ra, trọng điệp với ma âm của Hạo Thiên chuông, đồng thời đánh tới Diệp Húc!
Đây là một món cấm bảo khác của Đông Hoàng gia, phỏng chế phẩm của Hạo Thiên kính, đại nhật trong kính, vũ nương thần quang, trảm nguyên thần, sát thân thể, xé thiên địa pháp tướng!
“Trung Ương Bất Không, Bất Động Thần Vương!”
Diệp Húc mở miệng quát lớn, sáu mưới sáu bàn tay đồng thời thi triển Bất Động Thần Vương ấn. Thân thể được sáu mươi sáu đạo Bất Động Thần Vương ấn gia trì nên càng mạnh mẽ đến cực điểm, đối kháng lại công kích của hai món nhân hoàng chi bảo!
Thân hình hắn nối liền trời đất, có một loại ý vị như ta chính là trời, ta chính là đất, ta chính là Thần Vương vĩnh hằng bất động, siêu nhiên hằng cổ vĩnh tổn.
Công kích của Hạo Thiên chuông, Hạo Thiên kính thậm chí còn đánh nát thân thể Thánh chủ, nhưng đánh lên người Diệp Húc lại chỉ có thể khiến thân thể hắn hơi lắc lư. Hư không quanh hắn đều dập nát, nhưng Diệp Húc vẫn vững như trước, vĩnh hằng bất diệt.
Mà vào lúc này, gia chủ Đông Hoàng gia Đông Hoàng Việt cuối cùng mượn dùng chân linh bất tử đã khôi phục được thân thể nguyên thần và thiên địa pháp tướng. Miệng y hộc máu, thở hổn hển, lạnh lùng nói: “Kẻ này là Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo! Thật to gan, ta không đi tìm hắn, hắn lại dám mò đến, tự tìm đường chết!”
“Hắn chết chắc rồi!”
Đông Hoàng Hàn quát lạnh một tiếng, Hạo Thiên chuông đột nhiên úp ngược xuống, giam Diệp Húc vào trong. Cùng lúc đó, Hạo Thiên kính từ sau đầu Đông Hoàng Sóc bay tới, chặn ở miệng Hạo Thiên chuông, y lạnh lùng nói: “Diệp Thiếu Bảo? Rất tốt! Kẻ này quả nhiên lòng lang dạ sói, thủ đoạn cao minh, e là hiện tại Mục nhi còn chưa phải là đối thủ của hắn! Cùng nhau luyện hóa hắn, vì Mục nhi diệt trừ một tên đại địch!”