Vị nhân hoàng kia chính là một lão già đầu tóc bạc trắng, nhìn thấy Diệp Húc không ngờ có thể đỡ được một chưởng này, trong lòng không khỏi kinh ngạc, ánh mắt quét về phía Diệp Húc, vẻ mặt kinh hãi, khẽ nhíu mày nói: “Tuổi còn trẻ đã có tu vi bực này, lão phu thấy ngươi tu hành không dễ, liền tha cho ngươi một mạng.”
Giờ phút này thông thiên chi lộ đã mở ra, hắn không rảnh phân thắng bại với Diệp Húc. Sau khi bỏ lại câu nói liền phi thân hướng tới thông thiên chi lộ mà đi.
“Đáng tiếc, không thể cùng nhân hoàng chân chính giao thủ, xem tu vi của ta tới tột cùng như thế nào?”
Diệp Húc thầm than một tiếng theo sát phía sau lão già kia, cũng bay tới nơi nhập khẩu thiên giới do kiến mộc khai phá. Hắn hận không thể bắt vị nhân hoàng này trở về, vui vẻ đại chiến một hồi, thầm nghĩ: “Ta nếu thi triển ra Bàn Vương Thiên Địa pháp tướng, so sánh với hắn cũng không biết ai thắng ai thua?”
Bọn họ cách cửa khẩu kia ngày càng gần, lúc này còn có không biết bao nhiêu cao thủ đi theo phía sau bọn họ. Mà ở phía trước, Diệp Húc đã nhìn thấy vài vị thánh chủ đã tới bên cửa khẩu thiên giới.
Đột nhiên, hơn mười người vọt vào bên trong cửa khẩu, tới thiên giới.
Lại đúng lúc này, một cỗ khí thế vô cùng sâu nặng giống như khí tức ở vực sâu từ trong khe hở thiên giới truyền tới vu hoang thế giới.
“Hạ giới chúng sinh, dám nhìn trộm thượng giới?”
Một thanh âm thật lớn truyền tới, chỉ thấy vòm trời vỡ ra, cửa khẩu thông thiên chi lộ đột nhiên lớn ra vô số lần. Một bàn tay màu vàng kim khổng lồ từ trên trời giáng xuống. Phía dưới bàn tay khổng lồ không biết bao nhiêu người đã chen chúc chạy trốn ra bốn phía. Những người này chính là những vị thánh chủ vừa mới tiến vào thiên giới, sặc mặt sợ hãi, giống như gặp phải gì đó cực kỳ khủng bố vậy.
Rầm rầm!
Một vị thánh chủ bộ dạng như hoàng đế bị bàn tay to màu vàng đánh tới thân hình, kêu lên một tiếng thảm thiết, cả người bị chia năm xẻ bảy, nổ tung thành một đống sương máu, thi cốt không còn.
“Đại Hán hoàng đế, Minh Đế Lưu Trang?”
Phía trước Diệp Húc, nhân hoàng kia hét lớn, gương mặt vặn vẹo, vội vàng xoay người trốn, kêu lên: “Minh Đế Lưu Trang đã chết! chẳng lẽ là Thiên Đế ra tay, trừng phát loạn thần tặc tử cả gan rình mò thiên giới!”
Hắn bay thẳng về phía Diệp Húc, vừa lúc thấy Diệp Húc ngăn trở đường đi, không khỏi giận dữ, một chưởng hạ xuống, phẫn nộ quát: “Tránh ra!”
Diệp Húc thân hình nhoáng một cái, hiện ra Bàn Vương Thiên Địa Pháp Tướng, một chưởng đón nhận, bên trong lòng bàn tay, thiên địa lưu chuyển, hung hăng va chạm một chưởng của lão già kia.
Rầm!
Lão già nhân hoàng kia thân hình rung mạnh, bước chân dừng lại. Hắn tuy rằng biết Diệp Húc cực kỳ lợi hại, có thể chống lại nhân hoàng, nhưng không có dự đoán được Diệp Húc lại mạnh mẽ tới trình độ như thế này.
“Tiểu tử, thiên đế đã ra tay, tất cả mọi người phải chết, ngươi nếu dám ngăn trở lão phu, lão phu liền thịt ngươi!”
“Ngươi đánh lén ta hai chiêu, khinh thường ta sao, muốn nắn thế nào cũng được sao? Hiện giờ ta cũng trả lại ngươi hai chiêu!”