Đế Dự thần vương lưu lại an bài cuối cùng chia là người cùng vật. Người đó chính là Hạ gia thánh chủ, yêu chủ … những nhân vật ở cấp thánh chủ. Mà vật, khẳng định ở bên trong quan tài Thang Hoàng.
“Vật” này rốt cuộc là cái gì, Diệp Húc cũng không rõ ràng lắm, tuy nhiên có thể khẳng định chính là, cái gọi là “vật” này nhất định sẽ khiến cho kiến mộc điên cuồng sinh trưởng, nối thẳng thiên giới, tiếp dẫn huyết mạch của Đế Dự thần vương lưu lại trên thiên giới hạ xuống thế giới vu hoang.
Chỉ cần nhóm thánh chủ này mở ra quan tài Thang Hoàng, sẽ phóng thích cái gọi là “vật”. Thậm chí nói không chừng sẽ có vài vị vu hoàng theo từ thiên giới đi xuống. Tới lúc đó, đối với tất cả thánh địa vu hoang giới, tất cả các hoàng triều mà nói, sẽ là một hồi tai ương ngập đầu. Tất cả mọi người bị ép tới không ngẩng đầu lên được, ép kéo dài hơi tàn, chỉ có thể cúi đầu xưng thần.
Đây tuyệt đối là một đại nạn trước nay chưa từng có.
Đế Dự thần vương và Thang Hoàng, Trụ Hoàng bố chí những hậu chiêu này đã có hơn 500.000 năm. Sau 500.000 năm khiến cho huyết mạch của mình Đông Sơn tái khởi, phần tâm trí và thủ đoạn này có thể nói là quá khủng bố.
Thủ đoạn của thần vương và thượng cổ Thánh Hoàng quả thực không bình thường chút nào.
Phượng Yên Nhu cũng hiểu rõ điều này, thất thần nói: “Sư huynh, chúng ta có cần phải đi cảnh báo bọn họ không?”
Diệp Húc lắc đầu cười khổ nói: “Cảnh báo bọn họ sao? Bọn họ sẽ tin tưởng sao? Ta nếu tiến tới nói mọi người không được mở ra mộ của Thang Hoàng, trong mộ của Thang Hoàng có âm mưu, thì lập tức những thánh chủ này sẽ nghĩ Diệp mỗ tính toán thu chân thân của Thang Hoàng làm của riêng. Muội đoán xem những thánh chủ này sẽ làm gì? Người khác ta không biết, ta biết chắc chắn cái lão tặc trọc đầu kia sẽ nói…”
Hắn bắt chước giọng điệu thần thái của Vu Chân đại sư, giống như đúc, lắc đầu nói: “Người trẻ tuổi, tâm rất tham, sẽ gặp phải trời phạt.” Mà Bảo Quang lão tặc trọc sẽ nói: “Người trẻ tuổi tâm quá xấu sẽ chết non.”
Phượng yên Nhu buồn cười, bật cười, lại có chút lo lắng lẩm bẩm nói: “Cha ta vẫn còn ở đó…”
“Muội tử, ngươi yên tâm, bọn họ trong nhất thời sẽ không có nguy hiểm gì. Huống chi yêu chú còn có học cứu thiên nhân, đủ để ứng phó hết thảy bất trắc.”
Diệp Húc an ủi nói: “Huống chi đó chỉ là dự đoán của ta, chưa chắc sẽ thành sự thật. Lại nói, Đế Dự thần vương bố trí từ 500.000 năm trước, Trụ Hoàng lưu lại chuẩn bị ở 200.000 năm trước, ai biết thời gian dài như vậy có thể phát sinh ra biến cố gì hay không chứ?”
Phượng yên Nhu nhẹ nhàng thở ra. Chỉ thấy thiếu niên áo lam này cố chấp nhấc quan tài của hữu tướng Y Doãn đi, không khỏi lắc đầu, thầm nghĩ: “Diệp sư huynh cái gì cũng tốt, chỉ rất rất tham lam nha, ngay cả quan tài của người ta cũng không buông tha… Tuy nhiên nói gì thì nói, hắn thật đúng là một nam nhân của gia đình rất tốt. Ngay cả quan tài cũng không buông tha, những của cải khác khẳng định sẽ không ngừng đem về trong nhà đi…”