Diệp Húc không khỏi lo sợ bất an trong lòng. Di thể Tả tướng Trọng Hủy của Thang Hoàng vẫn luôn ở trong huyền quan mà không hề xuất hiện chân thân, nhưng dù là vậy thì vẫn diệt được vị Thánh chủ thánh địa Thiên Nhân tông và đám cao thủ lớn nhỏ của Thiên Nhân tông kia. Thậm chí cấm bảo Vô Tự Thiên Thư của Thiên Nhân tông suýt chút nữa cũng không thể tránh khỏi chiếc huyền quan này cắn nuốt.
Nếu chân thân Trọng Hủy xuất hiện, chỉ sợ là tất cả những người ở đây đều không thể thoát, đều chết ngay tại trận!
Hữu tướng Y Doãn của Thang Hoàng kia e là chỉ mạnh hơn chứ không kém Trọng Hủy. Hai kẻ này tuy đã sớm chết, nhưng ở trong Thang Hoàng mộ lại vẫn bảo tồn được pháp lực của Vu Hoàng, mạnh mẽ khôn cùng, không phải là kẻ mà Thánh chủ hay Nhân Hoàng có thể chống lại, thậm chí dù có tế cấm bảo lên cũng chẳng có chút tác dụng!
Nếu Hữu tướng Y Doãn thật sự được mai táng ở trong phiến vũ trụ tinh không kia, chỉ e y chính là cửa cuối cùng bảo vệ Thang Hoàng mộ. Nếu chỉ hơi vô ý thôi thì sẽ nhận lấy cái kết cục diệt đoàn, nhiều vị Thánh chủ đều phải chết ở nơi đây.
“Chẳng qua, dù thật sự có gặp được quan tài của Y Doãn, các Thánh chủ khác có chết hết thì ta vẫn có cách tự bảo vệ mình, cách thoát thân…” Diệp Húc âm thầm tính toán.
“Những ngôi sao kia đều là do Ngũ Hành kim khí luyện chế ra, mỗi một ngôi sao đều là tài liệu tốt nhất để luyện chế cấm bảo!”
Mọi người bị kinh hãi nhưng không có nguy hiểm đi đến trên vòm trời, chỉ thấy nơi đây quần tinh rực rỡ, tinh đấu thành đàn, ngân hà vờn quanh, Ngũ Hành kim khí tạo ra các ngôi sao đủ mọi màu sắc, nhiều không đếm xuể.
Mỗi một ngôi sao đều lớn đến trăm thước, ẩn chứa uy năng mênh mông có thể sánh với bất diệt chi bảo.
Đây mà một món của cải không thể tưởng tượng được. Ngũ Hành kim khí ở nơi đây nhiều như cát sông Hằng, đếm không xuể. Chúng tạo thành tinh đấu, xây dựng ngân hà, dùng để luyện chế mười món cấm bảo cũng không thành vấn đề!
Thang Hoàng xa xỉ dùng Ngũ Hành kim khí luyện thành tinh thần tinh đấu ngân hà, làm đẹp cho nấm mộ của mình. Đúng là chỉ có vị Thánh Hoàng thượng cổ này mới có thể chi mạnh tay như vậy!
“Khó trách sau khi Thang Hoàng trở thành Vu Hoàng, luyện chế một món cấm bảo đều khó như thế. Hóa ra Thang Hoàng sưu tập thiên hạ chi kim, dùng Ngũ Hành kim khí để rèn ra một ngôi mộ lớn như thế cho mình.”
Tự chủ Đại Phạm Lôi Âm tự Bảo Quang đại thiền sư niệm một tiếng Phật hiệu, thở dài một hơi rồi lập tức giơ tay bắt lấy một ngôi sao, sau đó thu vào trong bảo tháp của mình.
Lòng bàn tay lão bị Ngũ Hành kim khí sắc bén kia cắt ra một vết thương, Bảo Quang đại thiền sư cúi đầu nhìn bàn tay mình, hơi hơi biến sắc mặt, nhìn trái rồi nhìn phải, trầm giọng nói: “Tuy rằng các vì sao nơi đây có uy năng gần với bất diệt chi bảo, nhưng Ngũ Hành kim khí thật sự lợi hại, có thể đâm phá thân thể Nhân Hoàng. Các ngươi ai không có thực lực của Nhân Hoàng thì ngàn vạn lần đừng thu chúng.”
Phía sau lão, chúng tăng lên tiếng vâng dạ.
Các Thánh chủ khác cũng chỉ bảo cao thủ trong môn phái mình rồi sau đó đều thu đám tinh thần tinh đấu kia.
Ngũ Hành kim khí nơi đây thật sự rất nhiều, những ngôi sao do nó biến thành cũng nhiều không đếm xuể, thậm chí còn có một tinh hệ ngân hà, đủ để khiến cho người ta điên cuồng!