Thánh chủ Hạ gia nghe thấy như vậy, sắc mặt không khỏi phát lạnh, sát khí đại động. Nhân Hoàng tức giận khiến thiên địa biến sắc, tuy y còn chưa ra tay nhưng lại làm cho người ta có cảm giác như gió bão sắp đến, chỉ cần hơi động thôi là sấm sét sẽ bộc phát, mặt đất sẽ lật úp!
Mấy vị Thánh chủ khác không khỏi lộ ra dị sắc, đều rất hứng thú nhìn về phía Diệp Húc, cười ngâm ngâm mà không nói.
Bọn họ sớm nghe nói Diệp Húc không sợ trời không sợ đất, chỉ cần có kẻ dám ức hiếp đến đầu hắn thì cho dù là Thiên Vương lão gia hắn cũng dám đánh, cũng dám mắng, cũng dám giết.
Nhưng bọn họ lại không ngờ, ngay cả Thánh chủ Hạ gia Diệp Húc cũng dám mắng, thậm chí muốn đối phương tự sát tạ tội, trò đùa này có vẻ quá đà rồi.
Thậm chí ấn tượng của Yêu chủ về Diệp Húc cũng có phần đổi mới, với hành vi của hắn cũng tán thưởng có thêm.
Thánh chủ không phải là Diệp Húc trước đây nên đối phó, họ là Nhân Hoàng đỉnh cao, là thủ lĩnh của thánh địa, là bá chủ Vu Hoang. Bất kỳ một vị Thánh chủ nào dù chỉ giậm chân một cái thôi cũng khiến thế giới Vu Hoang phải rung lên mấy lần.
Nhất là Thánh chủ Hạ gia, vị này tu vi thâm hậu, lại nắm trong tay lục đỉnh Hạ gia, sáu món cấm bảo, thực lực tuyệt đối là siêu quần trong các thánh địa.
Lúc trước Hạ gia từng đánh thức lục đỉnh, luồng hơi thở đó gần như trấn áp đi thế giới Vu Hoang, làm cho tất cả các thánh địa đều phải lo lắng để phòng, bất đắc dĩ phải đánh thức cấm bảo nhà mình để đối kháng.
Nhưng các vị Thánh chủ cũng từng nghĩ, lần đó Hạ gia đánh thức lục đỉnh, sáu món cấm bảo kia, như là để truy tra tung tích của vị thiếu niên áo lam trước mặt đây. Kết quả là chẳng tra được, cuối cùng cũng không giải quyết được gì.
“Tên này đúng là trời sinh đối đầu với Hạ gia.” Các vị Thánh chủ mỉm cười nhìn nhau, cũng không tính tham dự.
Một lão giả Tam Bất Diệt cảnh sau lưng Thánh chủ Hạ gia tiến lên trước một bước, lạnh lùng nói: “Tiểu tử thối kia, ngươi nói cái gì?”
Diệp Húc thản nhiên nói: “Năm đó Thang Hoàng lưu đày Hạ gia ngươi ở Trung Châu, cưỡng chế các ngươi cả đời không thể rời khỏi Trung Châu dù chỉ nửa bước. Nay các ngươi lại dám rời khỏi Trung Châu, còn dám tự xưng là trẫm ở trong Thánh điện của Thang Hoàng, không biết Thang Hoàng nổi giận thì các ngươi có thể toàn thây được hay không?”
Điển cố này đại bộ phận các cao thủ cùng các vị Thánh chủ đều biết, vừa rồi bọn họ cũng đã nhìn thấy chuyện xưa này ở trong các bức bích họa.
Sau khi đánh bại Kiệt Hoàng của Đại Hạ, Thang Hoàng đã đem Kiệt Hoàng cùng tất cả hoàng tộc Đại Hạ trục xuất đến Trung Châu, bắt bọn họ phải thề rằng cả đời không được bước ra Trung Châu nửa bước.
Diệp Húc nhắc tới chuyện này, lại nhắc tới ở trong Thánh điện, không khỏi khiến cho tất cả cao thủ Hạ gia tức giận. Đây là đang vạch ra vết sẹo của lão tổ tông bọn họ, bọn họ há có thể không giận sao?