“Ha ha, mấy bức hoạ này lại là nói về Thang Hoàng diệt Đại Hạ, từ nội dung bích hoạ mà xem xét, nói không chừng có thể lĩnh ngộ ra phương pháp khắc chế cửu đỉnh của Hạ gia…” Tông chủ Thái Cực Tông liếc Thánh chủ Hạ gia một cái, ý vị thâm trường nói.
Thánh chủ Hạ gia tức giận hừ một tiếng, giơ tay chộp lấy bích hoạ, cũng vào lúc đó lại có sáu cánh tay khác đồng thời tóm đến, chính là Thánh chủ của sáu thánh địa khác đồng thời ra tay, định lấy bích hoạ làm của riêng, nghiền ngẫm cách phá cửu đỉnh của Hạ gia.
Tay của bảy người va chạm giữa không trung, bảy vị Thánh chủ nhất loạt kêu lên một tiếng đau đớn. Thực lực của Nhân Hoàng đỉnh cao bộc phát, dư chấn chấn động đến mức ngoài các Thánh chủ ra tất cả mọi người đều thất khiếu chảy máu, xụi lơ ngã xuống đất, cơ hồ như chết ngất, đến cả những đại vu đỉnh cao Tam Bất Diệt cảnh cũng vô phương chống đỡ loại công kích này.
Thánh chủ Hạ gia cười lạnh mội tiếng, tế khởi Lôi đỉnh, chặn lại sáu vị Thánh chủ khác, lại xuất một chưởng ra đánh vỡ tất cả bích hoạ.
Những bích hoạ này, ngay cả Diệp Húc cũng không nỡ huỷ đi, dự định giữ cho hậu nhân. Yêu chủ đi qua nơi đây, cũng không hề tổn hại đến những bích hoạ này. Không ngờ đến nay những bích hoạ này lại bị huỷ hoại hoàn toàn trong tay các Thánh chủ.
Sáu vị Thánh chủ khác thấy thế cũng không ra tay nữa, trong lòng thầm nghĩ đáng tiếc.
Hạ gia sở dĩ có thể đứng vững không ngã chính là dựa vào cửu đỉnh này, bên trong cửu đỉnh này cất chứa chín đại cấm pháp, lần lượt áp chế Thiên, Địa, Âm, Dương, Phong, Hoả, Sơn, Thuỷ, Lôi. Đem vu pháp, vu bảo trong thiên hạ hết thảy đều khắc chế, ngay cả là cấm bảo cũng khó mà đấu được với cửu đỉnh.
Mặc dù ba đỉnh Thiên, Địa, Dương của Hạ gia đã bị đánh cắp, ba đại cấm pháp trong đó cũng mất đi, nhưng Hạ gia Trung Châu vẫn không thể khinh thường.
Nếu như có thể đạt được phương pháp phá khắc chế cửu đỉnh của Hạ gia, Hạ gia liền không đáng để lo nghĩ nữa. Có điều lúc này bích hoạ đã bị Thánh chủ Hạ gia huỷ đi, cách khắc chế cũng không cánh mà bay, nếu còn xung đột với Hạ gia thì cũng chỉ là mất nhiều hơn được.
Thánh chủ Hạ gia liên tục cười lạnh, lòng nghĩ: “Cái lũ người này, ngoài mặt thì cười hi ha, trong lòng thì đối với trẫm, đối với Hạ gia như hổ rình mồi!”
Các vị Thánh chủ vẫn như cũ giữ nguyên hoà khí, dường như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Ngọc Chân đại sư lấy được mấy bức bích hoạ liên quan đến Chu Thiên Thần Vương Công Đức ấn, thoả ý hài lòng, ha ha cười nói: “Chư vị, hà tất vì chuyện nhỏ này mà gây chiến? Trong Thang Hoàng lăng vẫn còn vô số của cải, Yêu chủ cùng Diệp Húc đã tiến vào bên trong, chúng ta nếu như tới trễ một bước, nói không chừng đến cả ngụm canh cũng không được uống.”
Mọi người trong lòng lo sợ, Diệp Thiếu Bảo còn đỡ, suy cho cùng thì tu vi không đủ, rất nhiều bảo vật không thể lấy được, nhưng tên Yêu chủ đó lại đại tông sư tinh thông cấm chế, hơn nữa lại là đỉnh cao Nhân Hoàng, có cấm bảo trong tay, chính là Thánh chủ nhất đẳng dưới gầm trời này.
Người này nghiên cứu Thiên Nhân, e rằng trong Thang Hoàng lăng chẳng có bao nhiêu bảo vật là y không lấy được.