Tình hình này Diệp Húc không kịp liệu trước, nên càng hoảng sợ, hắn cười nói: “Muội à, muội có cảm thấy một luồng gió âm thổi qua không?”
Phượng Yên Nhu nghe nói như thế lòng nàng có phần sợ hãi, rụt rụt đầu lại, mờ mịt nói: “Không có. Có âm phong thổi ra từ trong thánh điện sao?”
“Ta cũng không có cảm giác được, chỉ là hỏi một câu thôi.” Diệp Húc cười ha ha.
Phượng Yên Nhu lườm hắn một cái, khiếp đảm nhìn cảnh trí trong Thánh điện, nhưng lại chẳng thấy gì cả, trong lòng không khỏi lo sợ bất an: “Nếu lát nữa thật sự có cương thi nhảy ra từ trong đó, người ta có cần nhảy vào lòng Diệp sư huynh tìm an ủi không…”
Bọn họ đứng ở cửa Thánh điện chờ giây lát, Phượng Yên Nhu mãi cũng không nhìn thấy con cương thi nào nhảy ra, không khỏi có phần thất vọng.
Diệp Húc hưng trí bừng bừng dẫn đầu đi vào Thánh điện. Phượng Yên Nhu không dám ở một mình nên vội vàng đuổi theo. Hai người Diệp Húc đi vào trong Thánh điện, chỉ thấy hai bên hành lang treo những bức bích họa.
Hắn nhìn kỹ thì thấy bức họa thứ nhất là một con Huyền điểu từ trên trời giáng xuống, một cô gái có dung mạo xinh đẹp đứng cạnh Huyền điểu, trong tay nâng một quả trứng Huyền điểu lớn.
Bức bích họa thứ hai cũng là trứng Huyền điểu sinh ra một đứa trẻ, hoa chân múa tay đầy vui thích. Cậu bé vừa ra đời đã có ngàn vạn đạo khí lành từ trên trời giáng xuống, hóa thành một tầng bảo tháp chín tầng.
“Đứa trẻ mới sinh này hẳn là Thang Hoàng rồi, thiên mệnh huyền điểu, hàng nhi sinh thương. Thì ra Thủy tổ Thang Hoàng của hoàng triều Đại Thương lại có lai lịch như thế này.”
Diệp Húc không khỏi hâm mộ, tán thưởng: “Không hổ là Thánh Hoàng thượng cổ, vừa ra đời chính là vu sĩ, nguyên thần kết nối thiên đạo đạt được bảo tháp chín tầng, loại chuyện này không biết khiến cho bao nhiêu người hâm mộ muốn chết!”
Phượng Yên Nhu đã ở cạnh hắn quan sát bức bích họa, nghe thấy vậy cười nói: “Những vị đại năng thời thượng cổ khi sinh ra đã có dị tượng từ trên trời giáng xuống cũng không hề ít. Muội nghe phụ thân nói, tổ sư khai phái Hi Hoàng Oa Hoàng của Thiên Yêu cung muội khi sinh ra cũng có thiên địa dị tượng, có long mã lưng cõng Hà Đồ xuất hiện trước mặt Hi Hoàng, có long quy lưng đeo Lạc Thư đưa đến trước mặt Oa Hoàng.”
Diệp Húc lắc đầu không thôi, cười khổ nói: “Khi ta sinh ra sao không có mấy loại dị tượng này nhỉ?”
Phượng Yên Nhu le lưỡi, cười nói: “Người ta là Thánh Hoàng thượng cổ, hâm mộ không nổi đâu.”
Diệp Húc xem lướt qua vài bức bích họa nữa, chỉ thấy đứa trẻ mới sinh trong tranh kia bắt đầu trưởng thành. Khi đó Đại Hạ hoàng triều đã không còn thống trị thế giới Vu Hoang nghiêm ngặt nữa, sự thống trị với các đại châu càng lúc càng yếu.
Khi đó, Đại Hạ hoàng triều đã chạy tới đường cùng, cửu đỉnh trấn áp số mệnh thiên địa đã mất đi ba, chỉ còn lại sáu chiếc. Mà vào lúc này, Thang Hoàng kiến quốc đặt tên Đại Thương, còn có các chư hầu khác cắt cứ tự xưng vương, ngoài mặt thì vẫn phục tùng sự thống trị của Đại Hạ, nhưng trên thực tế họ đều là những vương quốc độc lập.