Bố trí của Thang Hoàng lăng không giống so với hoàng lăng Đại thương khác. Diệp Húc cùng Phượng Yên Nhu vẫn chưa tiến vào tòa Hoàng lăng, từ xa nhìn lại, liền thấy Thang Hoàng lăng cực kỳ bằng phẳng. Những ngọn núi lớn nối liền, từ phương xa hướng trung tâm lan đến, hình thành một cảnh guan kỳ lạ, giống như một Tế Đàn, cung phụng vị Thánh Hoàng này.
Còn tại trung tâm của vô vàn long mạch, có một ngôi mộ cực kỳ to lớn, hình dạng như núi.
Đó chính là trung tâm của Thang Hoàng lăng, Thang Hoàng vị thượng cổ Thánh Hoàng này, chính là được mai táng ở nơi đây.
Đứng ở trên cao nhìn xuống, Thang Hoàng lăng dường như là một điểm, mà từng đường long mạch dưới núi giống như mạng tơ được tạo thành từ những cự long, hướng ngoài toả ra, còn đầu não của long mạch thì thâm nhập bên trong Thang Hoàng lăng.
Phượng Yên Nhu đứng bên Diệp Húc, thấp giọng đếm số lượng long mạch.
Một lúc lâu sau, nàng ngẩng đầu, hoảng sợ nói: “Chín mươi chín đường long mạch! Thang Hoàng lăng tụ hợp chín mươi chín đoạn long mạch tại một điểm, đem chín mươi chín đường long mạch tạo thành một loại đại cấm chế, loại cấm chế này, đủ để đối phó với Vu Hoàng rồi! Thang Hoàng sau khi chết vẫn lưu lại một cấm chế lớn như vậy, rốt cuộc muốn làm gì đây?”
Toàn bộ Thang Hoàng lăng là một đại cấm chế, chín mươi chín đường long mạch kết tạo mà thành, đem Thang Hoàng lăng bao bọc bên trong.
Bên trong những long mạch này, đang ẩn chứa những sợi linh mạch cửu giai thuần dương, linh khí của chín mươi chín sợi linh mạch cửu giai thuần dương cung cấp, đủ để cho hàng trăm vị Nhân Hoàng sử dụng tu luyện hàng ngày.
Những linh mạch này là một khối tài nguyên không thể tượng tượng nổi, chỉ có hoàng triều từng thống nhất Vu Hoàng, mới có thể tụ hợp một tài nguyên to lớn như vậy, hơn nữa chỉ dùng để bảo giữ lăng mộ của hoàng đế.
Linh mạch cửu giai thuần dương, uy năng đơn thuần của mỗi một sợi đều tương đương với một vị Nhân Hoàng, chín mươi chín sợi chính là chín mươi chín vị Nhân Hoàng.
Lấy linh mạch như vậy thiết lập cấm chế, linh mạch thúc động cấm chế, e rằng ngay cả Vu Hoàng cũng vô phương chống lại.
Linh mạch phong ấn trong long mạch, mặc dù là một tài nguyên ko thể tượng tượng, song từ xưa đến nay, lại không có một người nào có thể lấy những linh mạch này ra.
Cũng từng có người có qua loại ý tưởng này, có điều công kích long mạch cũng là công kích cấm chế, sẽ gặp phải công kích của toàn bộ cấm chế trong Thang Hoàng lăng, cho dù là có được cả cấm bảo cũng ko thể chịu nổi.
Thang Hoàng lăng hàng vạn năm nay vẫn chưa có một người nào có thể sống sót đi ra, không phải là không có nguyên nhân.
Diệp Húc đứng ở chỗ xa, mà vẫn có thể càm thấy được nguốn năng lượng kinh khủng ẩn chứa trong lăng mộ này. Chín mươi chín sợi linh mạch thuần dương cửu giai cung cấp cho lăng mộ, khiến cho bên trong tòa lăng mộ giống như một vực sâu không đáy, bên trong vực sâu đang ẩn chứa một con mãnh thú vô cũng hung ác, có thể xé xác phanh thây bất cứ người nào dám bước vào bên trong.
Lúc này, Yêu chủ, Hiên Viên Trường Phong và đại thiền sư Bảo Quang, cùng với các Thánh chủ của các đại thánh địa đã tới bên ngoài Thang Hoàng lăng, hướng mắt nhìn vào, chỉ thấy long mạch giống như một chân long, phủ phục trước mặt bọn họ, giữa hai đường long mạch là một sơn cốc rộng lớn, xuyên thông phần mộ của Thang Hoàng.