“Người này chính là Thánh chủ Chu Thiên Tinh Cung, Tinh Đế.”
Tuần Sư Cổ thản nhiên nói: “Đương thời, người có thể tranh cao thấp với Ứng Tông Đạo chỉ người này mà thôi. Nhưng Diệp sư đệ ngươi tu luyện thêm vài năm nữa, có khi có thể sánh vai với hai người bọn họ rồi.”
Hắn hứng thú liếc Diệp Húc một cái, cười nói: “Diệp sư đệ, ta cảm thấy được hơi thở tâm pháp của Thánh Tông ta trên người ngươi. Lần này ngươi tới Nguyên Thủy Thánh Tông ta không chỉ vì chiêm ngưỡng bức họa của Nguyên Thủy Thiên Đế chứ?”
“Quả thật là có một số nghi hoặc về pháp tướng chân thân, mong Tuần tông chủ giải thích nghi hoặc giùm ta.” Diệp Húc cung kính thi lễ, cười nói.
Tuần Sư Cổ cũng cười nói: “Đã như vậy, Nguyên Thủy Thánh Tông ta liền kết một mối thiện duyên với Diệp sư đệ. Ngươi có nghi hoặc gì thì cứ nói ra, ta giải đáp cho ngươi.”
Tần Khả Khanh chần chừ một chút, dịu dàng nói: “Tông chủ, cấm pháp của Nguyên Thủy Thánh Tông chính là bí mật bất truyền, không truyền cho người ngoài. Huống chi Diệp huynh dù sao cũng là người trong ma đạo…”
Tuần Sư Cổ cười ha ha, lắc đầu nói: “Lúc trước Nguyên Thủy Thiên Đế truyền đạo, tổ sư khai phái Thánh Tông ta sao không phải người ngoài? Ngài ấy truyền thụ cấm pháp cho chính đạo, cũng truyền thụ cho ma đạo và cả yêu đạo, bởi vậy mới có Nguyên Thủy tam tông. Ta thường nghĩ, nếu Nguyên Thủy tam tông chúng ta không xây dựng môn phái nhiều như vậy, hợp cấm pháp của ba nhà làm một thì có khi có thể tái diễn ra cấm pháp mà Nguyên Thủy Thiên Đế truyền lại. Đáng tiếc là tam tông xây dựng môn phái lớn như vậy, ngay cả ta cũng không thể thay đổi…”
Tần Khả Khanh không biết nói gì hơn, chỉ thấy Tuần Sư Cổ khoanh chân ngồi xuống, quát to một tiếng. Sau lưng hắn hiện ra một tôn thiên địa pháp tướng cao tới vạn trượng, cao lớn lồng lộng. Đột nhiên hai chân thân thiên tướng và địa tướng đều đi ra khỏi tôn thiên địa pháp tướng này, đừng ở hai bên, pháp tướng đứng ở chính giữa.
Tuần Sư Cổ mở miệng ngôn pháp, giảng giải tâm đắc tu luyện thiên địa pháp tướng của Nguyên Thủy Thánh Tông.
“Đại tai càn nguyên, vạn vật tư thủy…”
Diệp Húc khoanh chân ngồi cẩn thận lắng nghe. Đây là một cơ hội hiếm có, vị Tông chủ Tuần Sư Cổ chính là bá chủ Nhân Hoàng, lĩnh ngộ của ông với thiên địa pháp tướng hơn xa người bình thường. Ông lại tinh tu truyền thừa mà Di La Thiên Nguyên Thủy Thiên Vương để lại nên lĩnh ngộ của ông rất có ích cho Diệp Húc ngưng tụ Nguyên Thủy Thiên Vương chân thân.
Tuần Sư Cổ khai đàn giảng pháp, thanh âm ngày càng trầm thấp, câu động dị tượng thiên địa, chỉ thấy không trung thiên hoa rơi xuống, ngôn xuất pháp tùy. Phượng hoàng, kỳ lân, thương long, thanh thụ từ trong thiên địa pháp tướng của ông trào ra, bay múa ở trong Di La Thiên Ngọc Hư cung.
Khi ông giảng đến chỗ tinh diệu của vu pháp thì không trung lại truyền đến tiếng tiên nhạc, du dương êm ả. Vu pháp hóa thành tiên nữ lả lướt, lại xuất hiện ba mươi ba tòa Thiên giới, vô cùng cao lớn rộng rãi. Phía trên Thiên giới, tiên cung mờ ảo, rộng rãi bao la.