Diệp Húc giải ý định đến nơi đây, cười nói: “Ta rất kính ngưỡng Di La Thiên Nguyên Thủy Thiên Vương, rất muốn chiêm ngưỡng vị Thiên Đế này. Nguyên Thủy Thánh Tông chính là Thánh Tông chính thống mà Nguyên Thủy Thiên Đế để lại trong Nguyên Thủy tam tông, Tần tiên tử hẳn là sẽ không cự tuyệt mong muốn này của Diệp mỗ chứ?”
Di La Thiên Yêu Đế là yêu tộc xưng hô, mà Di La Thiên Nguyên Thủy Thiên Vương là chính đạo xưng hô vị Thiên Đế này. Kỳ thật cùng là một người, cũng tức là nhân vật cổ xưa theo lời của vị địa tiên chi tổ kia.
Tần Khả Khanh nghe thấy thế liền nhẹ nhàng thở ra, nhưng lại có chút mất mát. Nàng nghi hoặc hỏi: “Ngài thật sự chỉ vì chiêm ngưỡng Nguyên Thủy Thiên Đế chứ không có ý tưởng nào khác?”
“Ta còn có thể có ý tưởng gì được?” Diệp Húc chớp chớp mắt, hỏi ngược lại.
Sắc mặt Tần Khả Khanh ửng đỏ, nàng cười nói: “Hiếm khi ngài thành thật. Diệp đại phong chủ đã đến Thánh Tông ta để chiêm ngưỡng Nguyên Thủy Thiên Đế, nếu Thánh Tông ta không cho thì ngài chắc lại gây náo loạn mất. Tông chủ chúng ta nói, không sợ kẻ trộm đến trộm, chỉ sợ kẻ trộm nhớ thương, khiến kẻ trộm không còn nhớ thương nữa mới có thể bảo vệ tài sản của Thánh Tông ta. Ngài đi theo ta, để ngài nhìn một lần cũng không sao, tránh cho ngài cứ nhớ thương mãi.”
Nàng đi về phía trước, Diệp Húc sóng vai nàng mà đi. Hai người trông như một đôi bích nhân đi trong núi rừng của Nguyên Thủy Thánh Tông, thỉnh thoảng lại khiến người khác nhìn chăm chú.
Tần Khả Khanh với phong thái thướt tha, dáng vẻ muôn phương, chính là tiên tử vang danh Đại Hán. Mà Diệp Húc thì một bộ quần áo lam, thanh tú tuấn lãng, tuy có cái tên ma đầu nhìn nhìn qua thì lại thấy hắn tao nhã, có một loại khí độ làm cho người ta phải hổ thẹn.
Hai người đi cùng nhau giống như thiếu niên nam nữ trong thi họa, không muốn người khác nhìn cũng không được.
“Trong Thánh Tông ta quả thật có bức họa của Nguyên Thủy Thiên Đế, chính là bức tranh của tổ sư khai phái, được cung phụng ở trong Di La Thiên Ngọc Hư cung.”
Tần Khả Khanh cười nói, dẫn hắn đi tới Di La Ngọc Hư cung.
Nàng nói tiếp: “Di La Ngọc Hư cung của Thánh Tông ta chính là do tổ sư khai phái phỏng theo hành cung của Thiên Đế xây dựng nên, sừng sững đến nay đã không biết bao nhiêu vạn năm. Diệp sư huynh, hãy chờ ở ngoài cung một lát, thiếp thân đi vào thông báo một tiếng.”
Diệp Húc đứng ở ngoài Di La Thiên Ngọc Hư cung, chỉ thấy Tần Khả Khang lả lướt đi vào Ngọc Hư cung. Hắn nhàn đến vô sự bèn ngẩng đầu quan sát tòa cung điện này. Tòa Di La Ngọc Hư cung này được tổ sư khai phái của Nguyên Thủy Thánh Tông xây dựng dựa theo hành cung của Thiên Đế, cùng với Di La Thiên Ngọc Hư cung hắn nhìn thấy ở trong ngọc lâu cũng có vài phần tương tự.
Khi mở tầng thứ ba ngọc lâu ra, hắn từng gặp được ảo ảnh của Di La Ngọc Hư cung, cũng từng tự mình tiến vào trong cung, ngồi lên Thiên Đế vị, suýt nữa thì không khống chế được dục vọng trong tâm.