Diệp Húc không dám dừng lại. vội xoay người bò đi. rời xa hai mươi bảy vằng & mặt trăn2 này.
o
Hai mươi bảy con thần quy kia xé nát Vu Hoàng Hàn Trác rồi từ từ rụt đầu về ơo trong mặt trăng, biến mất trên biển rộng mịt mờ.
“Quá khủng bố. một vị Nhân Hoàng lại bị xé ra như thế, thật quá khủng bố...”
^ /V-f JÊ
z £^ếỊỂtr
Tuy răng cường độ thân thê Vu Hoàng Hàn Trác đã không còn được như trước « đây. nhưng dù sao cũng là thi thể của một vị Vu Hoàng, nhưng lại dê dàng bị thân c quy xé nát. Loại tình cảnh này quả thật có thế sánh với uy năng của cấm bảo bùng nổ!
Diệp Húc chi cảm thấy tiếc của không thôi. Vu Hoàng Hàn Trác đã được hắn luyện thành thân ngoại hóa thân, ngay cả hắn cũng không có đủ pháp lực để thúc giục, chi sử dụng trong chóp mắt là tu vi sẽ hao hết. Nhưng Vu Hoàng Hàn Trác chính là một trong nhừng vũ khí mạnh nhất trong tay hắn. Trốn thoát từ trong tay Lã Xuân Thu. trấn áp Thương Nguyệt thần châu đều dựa vào tôn thân ngoại hóa thân này.
Lần này nó bị hủy đi. Diệp Húc sao lại không đau lòng chứ?
“Cũ không đi. mới lại chẳng đến! Lần này ta tới Án Khư. nhất định phải làm ra mấy vị hoàng đế bệ hạ của Đại Thương đề luyện làm thân ngoại hóa thân!” Diệp Húc hung tợn nói.
Thân thể Vu Hoàng Hàn Trác tuy bị hủy nhưng xóa bò một băn khoăn trong lòng Diệp Húc. Uy năng của Thương Nguyệt thằn châu khủng bố như vậy. cho dù Thánh chủ của các đại thánh địa đến đây cũng mơ tường thu đi hai mươi bảy viên thần châu này. Chi có nhân vật mạnh mẽ như Vu Hoàng mới có thể làm được.
Nhưng theo hắn biết thì thế gian này chi có một vị Vu Hoàng, đó chính là Ma Hoàng ờ Hằng cổ Ma Vực. Ma Hoàng với dã tâm bừng bừng như thế hẳn là sẽ không có hứng thú đi dạo đến nơi xa xôi như Hạ Châu này.
Bời vậy hai mươi bảy viên thần châu này ờ lại nơi đây coi như là an toàn, không lo bị người ta lấy mất.
“Uy năng của Thương Nguyệt thần châu hùng mạnh như thế, vốn chẳng hề liên quan đến cấm pháp của Lang Gia tiên phủ. vậy mà tô sư khai phái Lang Gia tiên phủ lại luyện thành cấm bảo bán thành phẩm, đúng là làm điều thừa, ngược lại hạn ché đi uy năng của thần châu.”
Diệp Húc huýt sáo một tiếng gọi đám Hao Thiên Khuyển và Hùng Bi về. thầm nghĩ: “Chi có xóa đi cấm pháp của vị tổ sư khai phái kia thì mới có thể khiến viên thần châu này tòa sáng một lần nữa...”
Đám Hùng Bi. Can Sài Giao phi nhanh về, chi thiếu mồi Hao Thiên Khuyển. Diệp Húc nghi hoặc nên hòi. thì ra con phá câu này chịu không nôi tịch mịch, một mình chạy ra khỏi thế giới tiên sơn để đi bắt “thò”.
Diệp Húc quay đầu nhìn lại thế giới tiên sơn này. hơi chần chừ một lát. lập tức họp bàn tay lại. quát: “Tịnh!”
Cái khe đi thông từ Lang Gia tiên phủ đến thế giới tiên sơn bị hắn khép lại. ầm một tiếng rồi biến mất không thấy nừa.
“Chúng ta đi thôi.”
Diệp Húc cuốn đám người lên bay vào cái khe ờ đáy biền lúc trước đi vào. Rời
3 khỏi nơi đó. hãn cũng đóng kín cái khe kia lại rôi mới cảm thây mỹ màn, thâm H nhủ: “Ngoài ta thì không còn ai có thế tiến vào tiên sơn dưới đáy biên nừa. Cho
* dù là có vào được thì sao? Ở trong thế giới tiên sơn này. bọn họ ngay cả nửa phần o pháp lực cũng không thê dùng, cùng lắm là lắy được vài mảnh vờ tiên sơn