“Đây là Đông Môn Thiên Phủ vẫn chưa khôi phục đến trạng thái toàn thịnh.
* Nếu y khôi phục đến trạng thái toàn thịnh, trong tình huống không sử dụng oJ Thương Nguyệt thần châu thì chi kém Đại tướng quốc Lã Xuân Thu một bặc mà Ẽf thôi. Lấy thực lực hiện tại thì ờ trước mặt Lã Xuân Thu. hẳn là có thể chống được ơc mười chiêu không chét, sau đó sẽ thua chắc không thế nghi ngờ. Nhưng Lã Xuân Thu cũng không có bản lĩnh có thể giết chét ta. Neu ta muốn đi. lão ta cũng ễ khôns the nơ ăn được.”
o ° °
Diệp Húc cân nhăc chênh lệch giừa mình và Nhân Hoàng, thâm nghĩ: “Chi có tu « luyện đên Tam Tương cảnh Thiên Địa Pháp Tướng kỳ. luyện ra Bàn Vương c thiên địa pháp tướng, ta mới có thê chính diện giao phong với Nhân Hoàng như Lã Xuân Thu! Muôn đánh bại chính diện Nhân Hoàng như Lã Xuân Thu thì còn cần tu luyện đến cảnh giới cao hơn...”
Diệp Húc thờ dài. Trong Nhân Hoàng cũng có phân chia cao thấp, hơn nừa chênh lệch rất lớn: lớn đến không thể tin nổi.
Cảnh giới Nhân Hoàng chia làm cửu phẩm, Đông Môn Thiên Phủ chi là Nhân Hoàng nhắt phẩm mà thôi.
Cùng là Nhân Hoàng đinh phong, Nhân Hoàng cửu phẩm và Thánh chủ chi cách cảnh giới Vu Hoàng một bước kia. tu vi giừa bọn họ cũng khác biệt một trời một
vực.
Tỷ như ứng Tông Đạo và Yêu Hoàng của Nguyên Thủy Yêu Tông, bọn họ đều là Nhân Hoàng đinh. Nhưng Yêu Hoàng ờ trong tay ứng Tông Đạo ngay cả một chiêu đều không đờ nồi.
Mà Nhân Hoàng như Đông Môn Thiên Phủ ờ trước mặt Nhân Hoàng đinh như Yêu Hoàng thì e là một chiêu cũng đi không nồi, sẽ bị Yêu Hoàng tiêu diệt.
Cảnh giới Nhân Hoàng là bước ngoặt rất lớn: đồng thời nó cũng là một trường thi đấu thật lớn. Tuy người có thể tiến vào cảnh giới này đều là thiên tài tuyệt đinh, nhưng chênh lệch giữa thiên tài cũng lộ ra vồ cùng rõ ràng, thực lực chênh lệch một trơi một biền đều không thể cân nhắc.
Điều này có liên quan đến thân thề. nguyên thần, thiên địa pháp tướng của Nhân Hoàng, liên quan đến tư chất, lực lĩnh ngộ và tâm trí. đồng thời cũng liên quan đến nền tảng căn bản.
Đủ loại nhân tố tạo nên chênh lệch giữa thực lực của các Nhân Hoàng.
Thậm chí có nhân tố thoạt nhìn nhò bé không đáng kề, chi là một đường vòng mà Tam Nguyên cảnh khi mới trờ thành vu sĩ đi. nhưng lại có thể bộc phát ra ờ cảnh giới Nhân Hoàng này. hạn ché thực lực bản thân.
Có một số người khồ tu mấy trăm năm là có thề đột phá Vu Hoàng. Có một số cả đời đều bị nhốt ờ cảnh giới Nhân Hoàng, không thé nào đột phá.
Diệp Húc chinh lại tâm tình, tế ngọc lâu lên bao lại tiên sơn. thu vào trong lâu. Hắn nhìn khắp nơi. chi thấy đám tiên sơn và bảo ấn mà Đông Môn Thiên Phủ luyện ché đã mất hét tất cả uy năng, rơi trên mặt đất. Ngoài nhừng thứ đó ra còn có bảo vật của đám người Thái úy LÝ Như Tư và Đại tướng quân Mông Chính: cùng với vu bảo mà đám cao thủ Lang Gia tiên phủ luyện ra.
Nhiều bảo vật như thế, trong đó có hơn mười món bất diệt chi bảo. tam tương chi bảo và nguyên thần chi bảo thì nhiều không đém xuề!
“Quan trọng nhất vẫn là món cấm bảo bán thành phẩm Thương Nguyệt thần châu này!”
Ánh mắt Diệp Húc trực tiếp đảo qua đám bảo vật đó rồi dìmg ờ trên Thương §ế Nguyệt thân châu. So với món câm bảo bán thành phâni này thì nhừng bảo vật H khác, cho dù là nhân hoàng chi bảo có bày ờ trước mặt Diệp Húc cũng không thế - khiến hắn động tâm!