“Bắt nạt ta?”
Sắc mặt Đông Môn Thiên Phủ đỏ lên như gan lợn. Thấy Diệp Húc quả nhiên không dùng Di La Thiên Địa Tháp, y bị tức đến hai tay run run, cười ha ha, lạnh lùng nói: “Ngươi dám nói ngươi bắt nạt ta? Diệp Thiếu Bảo, ngươi quá cuồng vọng rồi đấy! Ngươi cho là ngươi thu đi một món nhân hoàng chi bảo của ta thì thực lực sẽ hơn xa ta sao? Ngươi quá coi thường Nhân Hoàng rồi!”
Y là kẻ đứng đầu thánh địa Lang Gia tiên phủ, đường đường Nhân Hoàng mà lại bị kẻ khác làm nhục như thế, khiến cho y tức giận tới cực điểm.
“Vừa rồi ta vẫn chưa dùng toàn lực, nếu ngươi cứ cuồng vọng như thế thì ta sẽ cho ngươi thấy tuyệt học cuối cùng của Lang Gia tiên phủ ta!”
Trên đỉnh đầu Đông Môn Thiên Phủ hiện ra một tòa Cao hư hoan hỉ hắc ngọc lâu tám tầng. Trong lâu từng đạo Thương Minh linh khí buông xuống, rót vào quanh thân, y nhanh chóng luyện hóa nó, bổ sung tu vi đã hao tổn.
Toàn thân yđột nhiên rung lên, phát ra hơi thở hủy diệt vô tận. Sau lưng y đột nhiên xuất hiện thế giới của mình, hình thành một mảng không gian độc đáo bao phủ cả ngàn dặm.
Đây là dị tượng hiện ra khi thi triển cấm pháp của Lang Gia tiên phủ. Thế giới sau lưng hắn kia, thiên địa một mảng băng diệt, thấp thoáng xuất hiện ba mươi tòa Thiên giới.
Những Thiên giới đó sụp đổ từng cái một, vô số mảnh vỡ có thể sánh với thế giới Vu Hoang mang theo những vệt lửa dài từ trên Thiên giới rơi xuống. Mà ở trong Thiên giới từng vị cổ tiên niết bàn hóa đạo, hình thành vô số tiên quang!
Những tiên quang đó cũng không có hẳn là tiên quang chân chính hình thành khi tiên nhân hóa đạo, mà chúng là vu pháp, lấy vu pháp diễn hóa cảnh tượng Thiên giới tan vỡ.
Cảnh tượng này vô cùng khủng bố, gần như tái diễn lại tình hình thiên địa đại phá diệt năm đó!
“Chư tiên tận thế!”
Đông Môn Thiên Phủ hạ tay xuống, cảnh tượng thiên địa sụp đổ này nghiêng hướng Diệp Húc. Từng mảnh vỡ của Thiên giới mang theo hơi thở hủy diệt vô cùng vô tận đánh tới Diệp Húc!
“Cấm pháp thật mạnh!” Diệp Húc rùng mình.
Từng đạo huyền hoàng khí đầu tiên mà Ngọc lâu buông xuống lần lượt bị Chư tiên tận thế của Đông Môn Thiên Phủ cắn nát. Ngay sau đó Bất Động Thần Vương ấn cũng không thể ngăn cản, bị một chưởng này của Đông Môn Thiên Phủ chấn ra khỏi cảnh giới Trung Ương Bất Động.
Lần này hắn một lòng muốn dùng áp lực của Đông Môn Thiên Phủ khiến cho mình đột phá nên sớm đã thu đám Hao Thiên Khuyển và Hùng Bi vào trong ngọc lâu. Nếu bọn người kia ở đây e là sẽ dễ dàng bị Đông Môn Thiên Phủ đánh chết, thậm chí Hao Thiên Khuyển cũng không thể ngăn cản được.
Oành!
Đông Môn Thiên Phủ lại đánh một chưởng nữa, Chư tiên tận thế lại kéo tới, chấn cho ngọc lâu của Diệp Húc bắn lên cao. Một chưởng pha trộn hơi thở thiên địa đại hủy diệt này đánh lên ngực Diệp Húc khiến cho từng cái xương sườn của hắn gãy răng rắc, tám cánh tay thì đứt mất ba, bốn cái đầu cũng bị đánh nát đi hai!
Trong chớp mắt này, Diệp Húc gần như nghĩ đến mình chắc chắn phải chết, Bàn Vương chân thân gần như đều bị công kích này xoắn vỡ!