Diệp Húc dùng một cành Thuần Dương linh mạch bậc chín hoàn chỉnh để nuôi nấng ngọc lầu, cuối cùng đem Phương Trượng tiên sơn thu vào bên trong ngọc lầu, tâm tình rất tốt, đưa một cổ chân nguyên dũng mãnh vào trong cơ thể Hao Thiên khuyển, chữa trị thân thể tổn thương của nó. Chân nguyên của hắn có được vô biên vô cùng sức sống, chỉ cần bất tử thì cho dù trọng thương thế nào cũng có thể chữa khỏi.
Gương mặt Đông Môn Thiên Phủ trầm xuống, phe phẩy quạt xếp trong tay, thản nhiên nói: “ Thế giới tiên sơn của ngươi? Phiến thế giới này chính là hậu hoa viên của Lang Gia tiên phủ ta. Ngươi đến nơi đây thả chó hành hung, chiếm lấy địa phương Lang Gia tiên phủ ta, lại còn dám nói là địa bàn của ngươi?”
Các cao thủ trong Lang Gia tiên phủ sắc mặt tức giận đều khiển trách: “ Lang Gia tiên phủ ta đã chiếm cứ nơi đây không biết bao nhiêu vạn năm, ngươi chẳng qua chỉ vừa mới đến nơi đây, liền nói là địa bàn của chính mình, da mặt dày như ngươi loại trình độ này, thiên hạ thật hiếm có! “
“ Ngươi có biết hay không, da mặt của ngươi ngay cả cấm bảo cũng đánh không thủng? “
Diệp húc nghe vậy, cũng không lộ một tia hổ thẹn, áy náy nói: “ Diệp mỗ nguyên vốn tưởng rằng nơi đây là vô chủ, lúc nãy mới ngông cuồng nói là chủ nơi đây, cũng không phải cố ý đắc tội với Lang Gia tiên phủ. Nếu quý phủ đã chiếm cứ nơi đây đã tới hơn mười vạn năm, Diệp Húc cho dù da mặt có dày, cũng không có khả năng chiếm cứ nơi này. Cáo từ, cáo từ! “
Hắn phi thân dựng lên, hướng đến nơi khe nứt ở đáy biển bay đi.
Một gã cao thủ Lang Gia tiên phủ bên cạnh Đông Môn Thiên Phủ cười nói: “ Không ngờ tên tiểu tử này còn có lễ nghi liêm sỉ, biết sai chịu sửa, còn gì tốt hơn... Không xong! Tiểu tử này là muốn trốn! “
Ông!
Trước người Diệp húc, một vòng trăng sáng đột nhiên bay lên không, tỏa ánh sáng rực rỡ, tản mát ra từng đợt cấm bảo chính là hơi thở có độc, ngăn trở đường đi của hắn. Đây là cấm bảo bán thành phẩm của Lang Gia tiên phủ, được Đông Môn Thiên Phủ tế khởi, hơi thở phát ra ép cho thân hình hắn phát ra tiếng khanh khách xèo xèo, gần như bị cái hơi thở của cấm bảo bán thành phẩm này đập vụn cốt cách!
Lúc trước ở trong biển Oan Hồn, một mảnh vỡ của cấm bảo bán thành phẩm đã đem Diệp Húc ép tới thân thể rút nhỏ vô số lần, mà Thương Nguyệt thần châu lại còn là một kiện đầy đủ cấm bảo bán thành phẩm, hơi thở lại càng khủng bố, chưa đánh tới, đã ép người gần như hộc máu!
Diệp Húc hiện giờ tu vi tăng nhiều, có thể sánh ngang cao thủ Tam Bất Diệt cảnh thân thể bất diệt đỉnh phong, hơn nữa đủ loại vu bảo thêm vào, thực lực còn hơn cao thủ nguyên thần bất diệt, có thể cùng với cường nhân cấp bậc Đại Minh tôn vương tranh cao thấp.
Nhưng uy năng của Thương Nguyệt thần châu được Đông Môn Thiên Phủ thôi phát, uy lực cấm bảo phát ra, vẫn là áp chế hắn xuống dưới.
Thương Nguyệt thần châu hóa thành trăng sáng, không giống với trăng sáng của Hàn Nguyệt Cung. Viên minh châu này nhìn như trăng sáng, nhưng bên trong cũng là một mảnh biển cả biển rộng, vô cùng vô tận, trong biển có một thần quy sinh sống, ngao du ở trong đó.
Thực lực của Đông Môn Thiên Phủ vẫn không đủ để đem cái uy năng cấm bảo bán thành phẩm này phát huy hoàn toàn, nhưng trấn áp Diệp Húc thì vẫn là dễ dàng.