Diệp Húc vừa mới thi triển Bàn Vương chân thân, chỉ nghe ầm vang một tiếng, thân thể của hắn bị ép từ không trung đến tấc tấc rạn nứt, xuất hiện một lớp vết rách như tấm lưới lớn.
Nắm tay của Đại Kim quốc chủ Hoàn Nhan Hồng Lượng và móng vuốt của Hải Đông Thanh cùng lúc công tới. Diệp Húc mở ra hai bên đồng thời phải gồng lên kháng cự với hai cường nhân, không gian chấn động không ngớt. Nắm tay hắn lập tức đập nát móng vuốt lớn của Hải Đông Thanh, Hải Đông Thanh bị đau kên lên một tiếng bi ai, thu hồi móng vuốt đồng thời đưa móng vuốt khác ra đánh tới.
Hải Đông Thanh này chưa có hình thành thân thể, chỉ là có pháp lực Tam Bất diệt cảnh Nguyên thần Tam bất diệt đại vu, mà lại cũng không có thân thể tương ứng để bao quát pháp lực, thực lực thực tế còn không bì được với đại vu Nguyên Thần bất diệt.
Mà Đại Kim quốc chủ Hoàn Nhan Hông Lượng lại chấn được Diệp Húc thối lui một bước, đây là bởi vì thân thể của hắn lại thêm pháp lực chính là cao thủ Nguyên Thần bất diệt thực sự, vượt xa Hải Đông Thanh về bộ dáng này.
Diệp Húc thi triển Bàn Cổ chân thân, thân thể mạnh mẽ có thể cạnh tranh với cao thủ nguyên thần bất diệt như Hoàn Nhan Hồng Lương, thậm chí còn có thể vượt hơn nhưng pháp lực lại không thể so sánh được với hạng cường nhân này. Tuy nhiên Bàn Cổ chân thân của hắn được tích hợp thân thể của ma tộc Đế Thích nên giống như một cỗ máy chiến đấu trời sinh, trong chiến đấu lại trên cả Hoàn Nhan Hồng Lượng.
Giữa không trung, hai người khổng lồ đánh nhau thật là trời long đất lở, hư không từng lớp sập xuống, đại hải bị hai người đánh cho dậy sóng bốc lên kẹt lại giữa không trung, không ngừng bốc hơi, mặt biển nhanh chóng bị hạ thấp xuống.
Lại còn có Hải Đông Thanh loại mãnh cầm to lớn này không ngừng từ trung đô bất ngời đánh tới, cách hơn một ngàn sáu trăm dặm tập kích Diệp Húc khiến hắn khó lòng phòng bị.
Loại đẳng cấp chiến đấu này Hùng Bi và đám người can bản không thể tham gia thậm trí ngay cả đến liên quan chiến đấu đều không có. Nếu không có Diệp Húc lưu tâm bảo vệ thì chỉ sợ một kích bọn chúng có thể cũng đã bị chấn động mà chết mất rồi.
Hai người đã xuất ra chân hỏa. Hoàn Nhan Hồng Lượng xuất ra từng vòng từng vòng giao long đại mãng hầu như đều bị Diệp Húc đánh vỡ mà Diệp Húc cũng bị Hải Đông Thanh đánh trộm mấy lần, trên đầu bị trảo xuất ra mười đường máu. Con chim này toàn chụp vào đầu người ta, mổ vào hai mắt, hạ thủ tàn độc. Giả sử như Diệp Húc không có bốn đầu tám tay thì có lẽ đã bị con ác điểu này móc mắt mất rồi.
“Nghiệt súc , tìm đưòng chết!”
Diệp Húc nhìn thấy Hải Đông Thanh lại một lần nữa chộp tới, hừ lạnh một tiếng. Sáu tay hắn nắm chặt Hoàn Nhan Hồng Lượng còn hai tay tiếp tục giơ ra nắm lấy cái móng vuốt dùng sức lắc mạnh, đem Hải Đông Thanh từ Trung Đô kéo lại một phen kéo qua trăm nghìn dặm, xé ra một cái khiến Hải Đông Thanh phân làm hai mảnh.
Nếu là Hải Đông Thanh có thân thể tuyệt đối sẽ không thể chịu được như thế, nhưng đây chỉ là ý chí mà chưa hình thành thân thể, thậm trí ngay đến cả linh tri cũng chưa có hình thành, đương nhiên không phải là đối thủ của Diệp Húc.
Đột nhiên, từ trong tay Bàn Vương Chân thân Hải Đông Thanh ba lên một tiếng nổ ra, hóa thành cuồn cuộn ý chí biến mất không thấy đâu. Một cỗ ý chí như lũ chảy lại xuất hiện trên không trung Trung Đô Đại Kim. Nó lại ngưng tụ thành một đầu cánh giang rộng ra vạn dặm, hầu như Hải Đông Thanh chẳng tổn hại đi một sợi lông tóc nào.