Hùng Bi lại càng đắc ý, cười nói: “Lão gia, tiểu hùng tìm kiếm xung quanh, thậm chí lẻn vào đáy biển, định đánh xuyên qua nền lục địa, nhưng nơi đó nham thạch cứng đến đáng sợ, đừng hòng đánh xuyên qua! Sở dĩ ta chiếm lấy Hãm Không đảo Huyền Không sơ này chính là bởi vì hương khí nơi đây đậm nhất, hơn phân nửa là có thông đạo có thể tiến vào tiên sơn dưới biển”
Diệp Húc hơi biến đổi sắc mặt, nếu Hùng Bi sở liệu không kém thì toàn bộ đáy biển đại lục Hạ Châu này chính là cái xác rùa của con thần quy viễn cổ kia, e là dùng cấm bảo mới có thể đánh xuyên qua được.
Nhưng mà, dù là cấm bảo thì cũng không thể nhấc lục địa Hạ Châu lên để tiên sơn dưới đáy biển lại thấy được ánh mặt trời.
“Lúc trước sở dĩ Vũ Hoàng không động đến Hạ Châu khi luyện chế cửu đỉnh, hơn phân nửa cũng không phải là do Hạ Châu thiếu một khối lớn, địa khí không đủ. Mà do lục địa này chính là xác của thầy quy, sau khi chết đi để lại. Ông ta không thể luyện hóa nó mà thôi”
Diệp Húc lại nhìn Huyền Không sơn trên Hãm Không đảo kia, ánh mắt chớp động, cười nói: “Tòa Huyền Không sơn này không phải là vu bảo, cũng không ẩn chứa trận pháp, chẳng lẽ là một góc tiên sơn mà con thần quy kia cõng sao? Tiên sơn viễn cổ treo dưới xác rùa, mảnh vỡ này có thể từ bên dưới thoát ra, chứng tỏ là cái xác rùa bên dưới kia đã vỡ đi một lối nhỏ...”
Một mảnh vỡ của tiên sơn trong biển đã thần kỳ như thế, thậm chí dưới công kích của đầu sỏ Tam Tương cảnh Địa Tương kỳ mà không hao tổn chút nào, có thể thấy được tiên sơn chân chính lại càng thêm thần diệu!
Diệp Húc có thể khẳng định, nếu tin tức này lan truyền ra ngoài thì e là Thánh chủ các đại thánh địa ở Trung Thổ Thần Châu đều sẽ không ngồi yên được, chắc chắn bọn họ sẽ mang theo cấm bảo chạy đến cướp đoạt tiên sơn, lật ngửa lại cả Hạ Châu!
Dù sao thì tiên sơn viễn cổ với truyền thuyết cổ tiên trường sinh bất lão vĩnh sinh bất tử thật sự quá mê người. Nếu trong tiên sơn còn tiên nhân viễn cổ tồn tại, ẩn cư hậu thế, như vậy thì tìm được cổ tiên là có thể tìm được con đường trường sinh bất tử.
Dù cổ tiên không còn tồn tại nữa, nếu tìm được tiên trân hoặc là thần dược bất tử mà những tiên nhân này gieo trồng thì cũng là một thu hoạch lớn.
Hoặc là tìm được bảo vật mà tiên nhân để lại cùng các thứ như vu bảo vu pháp hoặc cấm pháp, giá trị của chúng đều không thể cân nhắc được!
Tuy nhiên, các đại thánh địa ở Trung Thổ Thần Châu hiển nhiên không có nuôi một con Hùng Bi có cái mũi linh mẫn như này. Chỉ có loại dị thú thượng cổ như Hùng Bi mới có thể tìm được một tia mùi hương lạ lùng như có trong không khí kia. Bởi vậy tin tức Hạ Châu có tiên sơn viễn cổ đến nay còn chưa có truyền lưu đi ra ngoài.
“Hạ Châu dù có nơi tự lập làm hoàng triều Đại Kim, thành lập thủ đô, thánh địa lại chỉ có một, đó chính là Lang Gia tiên phủ xây dựng trên biển rộng giữa lục địa này” Diệp Húc lộ ra vẻ suy tư.
Hắn ngẩng đầu nhìn đến trung tâm biển cả mênh mông mịt mù kia, tầm nhìn hắn xuyên qua ngàn dặm xa, nhìn thấy trong biển có một thánh địa rộng lớn, như thần sơn trong biển. Nó cũng như Huyền Không sơn, lơ lửng trên mặt biển.